XỬ LÝ RÁC
SINH HOẠT: RUỒI LÍNH ĐEN
Mai Thanh Truyết, Ph.D.
Trên báo Nhân Dân trung tuần tháng 2/2001 có đăng một loạt bài phóng sự của báo Tuổi Trẻ, ký tên Phui Đức dưới tựa đề “Ông tiến sĩ và những chú ruồi lính đen”. Bài báo tường thuật khá tường tận khám phá của Trần Tấn Việt, tiến sĩ côn trùng học vừa tốt nghiệp ở Nhựt về. Tiến sĩ Việt “miệt mài đi tìm” ấu trùng của ruồi lính đen với một chuyên gia nước ngoài. Ruồi lính đen dịch từ tiếng Anh “Black soldier fly” và có tên khoa học là Hermetia Illucens đã được các nước phát triển ứng dụng trong việc xử lý chất thải hữu cơ. Sau nhiều tuần lễ truy tìm, sau cùng TS Việt đã phát hiện ruồi lính đen ngay trong vườn nhà tại Hiệp Bình Chánh, quận Thủ Đức.

Kết quả nghiên cứu của TS
Việt đã cho thấy những thành tựụ sau: Trong một thùng rác 1m2 chứa
14 Kg rác, chỉ cần 14 giờ cho việc xử lý toàn bộ rác sinh
hoạt, 24 – 48 giờ cho phế phẩm từ quá trình chế biến thực phẩm hay
gia súc, 7 – 8 ngày để giải quyết rác hỗn hợp. Trong khi đó nếu để
ở môi trường tự nhiên, các loại rác trên phải mất 280 ngày mới có
thể phân hủy. Điểm đặc biệt của phương pháp nầy là không gây mùi
hôi và không tạo nguồn chất thải; đồng thời sau khi xử lý, thể tích
rác sẽ giảm 90% so với ban đầu. Ngoài ra, cứ một tấn rác từ phương
pháp xử lý trên còn cho thu 200 Kg nhộng, một loại thức ăn rất giàu
dinh dưởng cho gia cầm và cá.
Suy luận từ các kết quả trên và nhận thấy
vấn đề rất quan trọng ảnh hưởng lớn đến môi sinh và sức khỏe người
dân, thiết nghĩ cần phải làm sáng tỏ thêm biện pháp xử lý nầy.
Trước hết cần phải minh định việc phân loại rác cho rõ ràng: rác
sinh hoạt, phế phẩm từ quá trình chế biến thực phẩm hay gia súc, và
rác hỗn hợp. Trong suốt thời gian sống ở Việt Nam trước và sau 1975,
cũng như sau hai tuần lễ về lại Sàigòn gần đây, xin “tạm” phân loại
theo “mắt thấy” và “ký ức” về
các loại rác như sau:
·
Rác
sinh hoạt là loại rác phế thải từ mọi sinh hoạt trong nhà, trọng
tâm là các thức ăn uống dư thừa (trước 1975), và các loại rác từ
cây, trái, củ... trong quá trình
nấu nướng. Cần phải kể thêm các bao, bì giấy, nylon và...các đồ phế
thải cần vất bỏ.
·
Phế
phẩm từ quá trình chế biến thực phẩm có thể được hiểiu là rác đến
từ các nhà máy chế biến trái cây, thịt hộp, cá hộp v.v...
·
Rác
hỗn hợp. Xin chịu! Không thể hình dung được thành phần cấu tạo của
rác nầy.

Ngoài những thông số đã
nêu ra, TS Việt còn cho biết nhộng của ruồi lính đen là một thức ăn
giàu dinh dưởng cho gia cầm và cá.
Bài viết nầy
xin góp ý về tính cách khả thi và tình trạng thực tế trong việc áp
dụng phương pháp xử lý rác mới nầy.
Mặc dù không có kiến thức
về côn trùng học nhưng qua tìm hiểu, người viết nhận thấy hai vấn đề
căn bản cần phải thảo luận nơi đây là: xử lý rác dưới dạng nào,
và việc xử dụng nhộng làm thức ăn cho gia cầm.
Trước hết, ở các quốc gia
phát triển, việc dùng ruồi để xử
lý phân chuồng (manure) như phân gia cầm và nhứt là phân bò được
thực hiện rất hạn chế và ở những khu ít dân cư ngụ. Họ đã dùng
Ruồi nhà (House fly – Musca domestica), “Ruồi ổn định” ( Stable fly –
Stomoxys calcitrans), Ruồi rác đen (Black garbage fly – Ophyra aenescens),
Ruồi lính đen, và Ruồi lằng hay Nhặng (Rat-tailed maggot – Eristallis
tenax). Bằng phương pháp nầy Sheppard (Environ.Entomol. 12:1439 – 1442,
1983) đã giãm thiểu được 50% thể tích của phân chuồng sau khi xử lý.
Nên nhớ phân chuồng là một hợp chất hữu cơ thuần nhất, không chứa
các tạp chất như bao, bì hay nylon, võ cây v. v...và là thức ăn thuần
túy cho ấu trùng. Phương pháp cũng đòi hỏi một quy trình xử lý rất
quy mô và nhộng sẽ bị giết chết bằng thuốc sát trùng Larvadex trước
khi trở thành ruồi. Trong việc xử lý phân bò sửa, các “nhà máy” xử
lý phải đặt cách xa các trung tâm sản xuất và lưu trử sửa vì ruồi
có thể mang mầm bịnh như: bovine virus diarrhea (BVD), infectiuos bovine
rhinitis (IBR), para influenza serotype 3 (PI 3) và trên 65 mầm bịnh cho
người và súc vật. Do đó, dùng ruồi lính đen để giải quyết 90% rác
sinh hoạt quả là một việc làm không tưởng!
Thêm nữa, việc xử dụng
nhộng để làm thức ăn cho gia cầm và cá có thể là một vấn nạn lớn
nếu đem vào áp dụng. Làm thế nào kiểm soát vấn đề “vệ sinh phòng
dịch” khi con người tiêu thụ các gia cầm được nuôi bằng phương pháp
trên? Và làm thế nào để giử nhộng dưới dạng nhộng trước khi biến
thành ruồi? Nếu không dân thành phố Hồ Chí Minh sẽ không còn thấy
mặt trời một khi số lượng gia cầm không tiêu thụ hết lượng nhộng
sinh sản ra qua quá trình xử lý.
TS Việt đã làm một bước cố
gắng là động nảo để tìm một phương cách giải quyết vấn đề rác ở
Việt Nam. Đó là một điều rất đáng khích lệ trong chiều hướng làm cho
môi trường Việt Nam sạch hơn so với hiện tại. Tuy nhiên, nếu bằng
mọi giá để đưa ra những thông số kỹ thuật không hợp lý và không
thực tế, để quy về một thành tựu “tưởng tượng”, kết quả của một
vài thí nghiệm “đặc biệt”, để rồi sau cùng cổ võ cho một sáng kiến
mới, điều nầy là một việc không nên làm. Xin hỏi 14 Kg rác sinh
hoạt là rác gì (?) mà ấu trùng có thể “sơi tái” hết 90% trong vòng
14 giờ ? Nếu đây là một thực tế xin đan cử bãi rác Đông Thạnh làm
thí dụ.
Bãi rác Đông Thạnh là một
bãi rác chứa tất cả phế thải sinh hoạt của hơn 5 triệu cư dân thành
phố Sàigòn và có diện tích rộng hàng chục mẫu tây. Nếu đem áp
dụng phương pháp của TS Việt thì chỉ cần 14 giờ...hay trễ lắm là 7 – 8
ngày ta có thể giải quyết được 90% của hàng triệu tấn rác. Chúng ta
sẽ không cần đến nhà máy xử lý nước rỉ ra từ rác. Sẽ không còn
“sự cố” bể bờ ở bãi rác như tai nạn đã xảy ra vào tháng sáu và
tháng bảy năm 2000. Sẽ không còn tình trạng cư dân vùng Hốc Môn
ngăn chặn không cho hàng ngàn xe chở rác tiến về bãi rác làm ứ
động đường xa và làm ô nhiễm một vùng trời trong tháng 2/2001. Và
sau cùng quốc gia sẽ có một nguồn ngoại tệ “vĩ đại”, nguồn lợi mang
đến từ việc “xuất khẩu” gia súc dư thừa do kết quả của việc tăng
gia chăn nuôi nhờ vào nguồn thức ăn giàu protein là nhộng!

Những nhận xét trên đây đã
chứng minh một cách rõ ràng là chương trình xử lý rác sinh hoạt bằng
ruồi lính đen khó có thể thực hiện được
vì không thực tế và không có cơ sở khoa học vững chắc. Do đó đề nghị TS Việt nên
tạm dừng nơi đây và có thể xoay hướng nghiên cứu về việc xử lý
phân chuồng bằng ruồi (chứ không bắt buộc phải là ruồi lính đen).
Các phế phẩm sau khi xử lý có thể được xử dụng làm phân hữu cơ.
Làm như thế cũng đã là một bước tiến dài trong việc làm sạch môi
trường và phát triển quốc gia.
Mai Thanh Truyết
Tiến sĩ Rác
West Covina 3/2001
Chú thích: Người viết đã từng bị ray
rức nhiều năm sau khi đề nghị và được đem vào xử dụng nước thải
trong việc chưng cất dầu thông ở Tùng Nghĩa (Đàlạt) năm 1977. Nước
thải trên có chứa một số tinh dầu terebinthine và acid acetic đã được
dùng cho việc chửa trị các bịnh ghẽ lát ngoài da ở bịnh viện Thanh
Quan. Đây quả thật là một việc làm thiếu đứng đắn đối với một nhà làm khoa học nghiêm chỉnh .