BÃI RÁC ĐÔNG THẠNH (HỐC MÔN):
..................................NỖI LO
CHUNG
Mai Thanh Truyết, Ph.D.
Bãi rác Đông Thạnh (Hốc
Môn) đã được xử dụng để làm bãi rác chính cho hầu hết dân chúng
sống trong nội thành Sài gòn và vùng phụ cận. Trước năm 1975, nơi
đây cũng là địa điểm của một bãi rác nhỏ được dùng để biến chế
rác thành phân bón hữu cơ.
Hiện tại, bãi rác có diện
tích 32 hecta với hệ thống tường bao bọc chung quanh chạy dài đến hàng
mười cây số. Bên trong rác được tích tụ từ hơn mười năm qua, cao hơn
mười mét và cao hơn tường chắn gấp hơn ba lần. Ở các góc của bãi
rác, do còn khoảng trống, nên nước thải (leachate) từ bãi rác tiết
ra, bị các tường chắn bao lại nên hình thành nhiều hồ nước thải rộng
từ 300 – 400 m2 và sâu 4 – 5 m. Các hồ nước trên nằm trên
cao so với địa hình chung quanh., thậm chí còn cao hơn nóc nhà của các
hộ dân sống quanh vùng. Nước trong hồ có màu đen, đặc quánh và tỏa
ra nhiều mùi nồng nặc do các khí chứa lưu huỳnh bốc lên.
Bãi rác không được thiết
kế theo tiêu chuẩn căn bản của một bãi rác lộ thiên tân tiến là
phải có những màn lót đáy_liners để nước rỉ từ rác_leachate không
thể thẩm thấu vào đất và xâm phạm hệ thống nước ngầm phía bên
dưới. Ở các lớp rác cũ, tuy người ta có lấp đất phủ lên trên bề
mặt nên xe chở rác có thể chạy qua đống rác như đi trên đồi đất.
Tuy nhiên lớp đất nầy không được nén chặt và đủ dầy để ngăn chặn sự thoát hơi của khí methane và
sulfide. Cho nên bãi rác luôn luôn tỏa ra mùi khó ngữi.
Nước mưa đỗ trên bãi rác,
vì không có ống thoát nước để dẫn ra ngoài phạm vi, nên ngày càng
làm tăng thên thể tích nước thải của bãi rác. Do đó các vũng nước
mưa còn đọng lại trên các đồi đất luôn sôi sùng sục do các bọt khí
methane bốc lên từ nguồn rác bên dưới. Ở những phần đồi khô còn
lại, nhiều đám khói bốc lên do rác bị cháy ngầm.
Theo ước tính khoa học và
kinh nghiệm thực tế, so với diện tích của bãi rác Đông Thạnh và
thời gian đã xử dụng thì dung tích nước thải có thể đạt đến mức 500
m3/ngày. Và nước mưa có thể làm tăng thêm tiến trình sinh
hóa nhanh hơn nữa. Mặt khác, do lượng nước mưa đổ trên mặt bãi rác
(trử lượng nước mưa trung bình cho vùng Sàigòn là 2000 mm/năm) do đó
tổng lượng nước thải vào các tường chắn bao bọc chung quanh bãi rác
có thể tăng đến mức 1000 m3/ngày. Những hồ chứa nước thải
bên trong các tường chắn là những hồ lộ thiên. Sự bốc hơi tự nhiên
do ánh sáng mặt trời là yếu tố duy nhất để làm giảm mực nước của
hồ chứa.

Tường bao bọc được thiết kế
bằng
những tấm vỉ sắt dầy độ 1mm
và được gắn chặt vào các trụ bêtông. Tường phải chịu một áp lực
thật lớn do nước thải dâng lên quá cao theo thời gian. Nước thải từ
rác do các phản ứng sinh hóa_bioreaction và sinh hủy_biodegradation,
lâu ngày ăn mòn làm mụt nát các trụ bêtông. Do đó tác dụng ngăn
mùi và cản rác không còn nữa vì nhiều đoạn đã vỡ, rác đã đổ ra
ngoài. Thậm chí có nhiều đoạn phải đấp đê phía ngoài bờ tường mới
có thể chịu nổi áp lực của nước!
Ngày 2/6 và nhất là ngày
17/7/2000, một
khoảng tường chắn dài độ 8m bị vỡ ra. Các báo thành
phố đều đồng loạt đăng tin. Báo Sàigòn Giải Phóng với hàng tít lớn
trong hai ngày 20 và 21/7: Ô nhiễm từ bãi rác Đông Thạnh: Bài học
rút ra. Báo Thanh niên ngày 20/7 với tựa đề: Hiễm họa từ những hồ
nước thải khổng lồ. Và sau cùng báo Người Lao Động (21/7) đánh động
dư luận với hàng tít: Dân vẫn sống trong nỗi lo. Ba tờ báo trên loan
tin: “Theo ước tính của UBND xã Đông Thạnh, sự cố vừa qua đã gây
thiệt hại hoàn toàn 14 hecta hoa màu, lúa, sen, cây ăn trái, ao nuôi
cá của 45 hộ dân. Mười bốn nhà bị trôi”. Tiếp theo báo cáo chính
thức của UBND, phóng viên Nguyễn Bình, báo Người Lao Động đã điều tra
thêm và định mức thiệt hại của tai nạn. Ngoài những thiệt hại kễ
trên, còn có gò rỉ hàng ngày ở khắp nơi chung quanh bờ chắn, khiến
hơn 50 hecta hoa màu, cây ăn trái của gần 200 hộ dân địa phương trở
thành cánh đồng chết.
Dòng nước thải của hai lần
vỡ tường chắn trên, đỗ ra sông Rạch Tra rồi chảy về sông Sàigòn
gây ô nhiễm môi trường. Cơn “lũ” nước thải vừa qua đã cho thấy mức
độ độc hại của nó: cá ở sông Rạch Tra bị chết nổi lên mặt nước,
và lúa bị chết hàng loạt. Như vậy sông Sàigòn cứ hứng chịu những
cơn lũ như thế nầy thì chẳng bao lâu nó sẽ ô nhiễm nặng nề, ảnh
hưởng lớn đến nhiều mặt đối với chúng ta: nước ô nhiễm sẽ lan ra
đồng ruộng, ngấm đến các lớp nước ngầm thâm nhập vào nước sinh
hoạt của cư dân thành phố... Phải làm gì để ngăn chặn hiểm họa từ
những hồ nước đen ở bãi rác Đông Thạnh (lời của phóng viên Đinh
Thu, báo Thanh Niên).
Ông Nguyễn Quốc Chiến, Phó
Giám đốc Công ty Xử lý chất thải thành phố cho biết ngay sau sự
kiện 17/7 xảy ra:” Ngoài đoạn bờ bao vừa được gia cố, chúng tôi SẼ
tiến hành kiên cố toàn bộ hệ thống tường rào bãi rác để không
xảy ra sự cố đáng tiếc lần nữa. Nhưng đây chỉ là giải pháp trước
mắt. Còn về căn bản để chấm dứt tình trạng nầy bằng xử lý rác
theo công nghệ tiên tiến là vấn đề lớn, các ngành chức năng chúng
tôi đang bàn bạc ... tính toán."
Từ năm 1999, hơn mười năm
sau khi bãi rác đi vào hoạt động, công ty trên có lấp đặt một hệ
thống xử lý nước thải của Trung Tâm Bảo vệ Môi trường. Nước thải
từ bãi rác được gom xuống hồ nằm ngoài phạm vi của bãi rác. Nước
chảy qua một thiết bị xử lý sơ bộ rồi đổ vào hồ chứa có dung tích
50.000m3 . Thiết bị xử lý nơi đây là bước xử lý sơ bộ cơ
học, nước thải chảy xuyên qua hệ thống sàng lọc bằng đá và cát, dĩ
nhiên không thể loại được các kim loại độc hại như: Arsenic, Thủy
ngân, Chrome, Đồng, Cadmium, Nickel, Cobalt...., và các dung môi hữu cơ
cùng các chất hữu cơ chứa chlor mầm mống của bịnh ung thư, nhất là
không thể loại được vi khuẩn E.Coli, một trong các vi khuẩn gây tác hại đường ruột thường giết
hại trẻ em còn nhỏ tuổi. Và hệ thống nầy cũng đã phải tạm ngưng
từ hơn tháng nay vì hồ chứa đã tràn!
Hãy nghe ông Lê Đình Mai,
Giám đốc Công ty trên trả lời về tình trạng bãi rác không được lót
đáy làm cho nước mưa và nước rỉ_leachate đã thẩm thấu vào mạch nước
ngầm:
-“ Với điều kiện tài chánh
và công nghệ lúc đó, đành chịu như thế. Hy vọng trong công thình mới,
mở rộm thêm 130 hecta, đang lập dự án khả thi, chúng ta sẽ có điều
kiện làm tốt hơn. Tuy nhiên qua những giếng “quan trắc”
trong bãi rác, chúng tôi
chưa thấy có vấn đề gì.”
Cần ghi nhận rằng kỹ thuật
thiết kế bãi rác phải được lót đáy để cách ly với mặt đất đã
được rộng rãi áp dụng trên thế giới từ những năm ‘ 60. Cũng như
việc phân tích nước rỉ hàng tháng qua những giếng quan trắc của một
bãi rác tương tự ở Hoa kỳ cho thấy sự hiện diện của rất nhiều hợp
chất hữu cơ như benzene, toluene, xylenes, ethylbenzene, napthalene (những
dung môi thông dụng trong quá trình chế biến hóa chất) và rất nhiều
hợp chất hữu cơ độc hại khác chứa chlore. Nước rỉ nếu không được xử
lý bằng chlore để diệt các vi khuẩn E.Coli va Coliforms chứa một hàm
lượng rất cao gấp 1000 lần hơn tiêu chuẩn nước uống (23 MPN/100mL, MPN
hay Most Probable Number_ Số sác xuất cao nhất).
Thêm nữa bãi rác Đông
Thạnh, ngoài các phế thải của cư dân, còn chứa phế thải bệnh viện
trong thành phố do đó lượng vi khuẩn của đủ loại gây mầm bịnh vẫn
còn tự do... đi vào nguồn nước, lòng đất và bầu khí quyển... Để rồi sau cùng có thể dễ dàng xâm nhập
vào cơ thể dân chúng ngụ trong vùng, nhất là những người nghèo khó
bần cùng nhất của xã hội đang sống chung quanh bãi rác và lấy bãi
rác làm nguồn thu hoạch chính của gia đình!

Cần phải xác định thêm rằng
từ khi bãi rác
bắt đầu hoạt động, trong khoảng thời gian từ năm thứ
mười đến năm thứ mười lăm, mức ô nhiễm của nước rỉ sẽ đạt đến
mức tối đa. Vì lý do đó, cơ quan bảo vệ môi trường Hoa kỳ (USEPA) định
mức thời gian xử lý một bãi rác không còn hoạt đông nữa là từ 25
đến 30 năm.
Về tình trạng mùi hôi thúi
và đủ loại khí và
khói bốc qua
sự mô tả của các phóng viên tại hiện trường cùng những hậu quả
xảy ra triền miên cho cư dân quanh vùng ảnh hưởng lên hoa màu trồng
trọt.... Trung tâm Y tế dự phòng thành phố đã tuyên bố rằng:” Sau
mỗi lần xuống đo đạc mùi thì không lần nào kim đồng hồ đo “nhảy”,
tức là chưa vượt tiêu chuẩn”.
Ông Giám Đốc Mai còn trả
lời nhiều câu hỏi...
chẳng những không xứng đáng với vị trí chuyên
môn so với chức vụ mà còn thể hiện thái độ vô trách nhiệm khi
được hỏi về múi hôi thúi trong không khí, dưới đất thì nước sủi
bọt, khí bốc lên cuồn cuộn ...”Chôn rác như thế phải sinh ra khí là
điều tất nhiên, và nó thoát được thì càng tốt”.
Được hỏi về hệ thống xử
lý sơ bộ nước thải phải bị ngưng hoạt động, ông trả lời rằng: “Hệ
thống nầy đã chạy suốt trong năm 1999. Nhưng dunh tích của hồ chứa
cuối cùng chỉ bảo đảm trong mùa khô, còn mùa mưa năm nay thì chịu, do
quá tải. Vì vậy chắc phải chờ đến hết mưa mới xử lý tiếp.” (Tất
cả hệ thống xử lý nước rỉ cần phải hoạt động liên tục 24/24 và
chắc chắn là không có trường hợp ngoại lệ là tạm ngưng để chờ
trời hết mưa!!) Như thế là chấp nhận nước mưa xâm nhập tự do vào
bãi rác và nước rỉ sẽ ... đi vào lòng đất, ngập ruộng, nhà dân và
...thênh thang đi vào sông Sàigòn để được tẩy rửa khi giòng chảy
tiến về...biển Đông!!!
Cần ghi nhận thêm là tin
tức đo đạc mới nhất về các đoạn sông ở khu công nghiệp Biên Hòa
và thành phố Sàigòn cho thấy chỉ số oxy hòa tan_ DO, Dissolved Oxygen
giảm đến quá mức báo động là 1mg/L và 2mg/L vào mùa mưa năm nay.
Trong mùa khôn năm 1995, lượng DO ở khúc sông Sàigòn là 3mg/L. Thông
thường thì vào mùa mưa lượng DO sẽ tăng lên rất thích hợp cho tôm cá
phát triển. Nếu lượng oxy hòa tan trong nước giảm dưới 3mg/L thì tôm
cá khó có thể tồn tại được.
Cũng theo lời ông Mai, bãi
rác Đông Thạnh đã hoàn thành sứ mạng của nó vào cuối năm nay.
Chính quyền cũng đã dự kiến thiết lập một dự án khả thi vào tháng
10/2000 để đệ nạp và xin vay vốn của Ngân hàng Phát triển Á châu.
Và nếu mọi việc đều ổn thỏa, thời gian đưa vào hoạt động của bãi
rác mới sẽ được dự kiến vào năm 2002. Hy vọng lần thiết kế nầy sẽ
có phần kỹ thuật cho việc lấp đặt các màn chắn không để nước thải
xâm nhập vào lòng đất; thiết kế các giếng quan trắc có hệ thống
bơm thẳng vào các hồ chứa ở nhà máy xử lý; có hệ thống thu hồi
khí thoát ra; hệ thống ống dẫn nước mưa vào các cống hay sông rạch
ngoài phạm vi của bãi rác. Và quan trọng hơn nữa là thiết lập một
hệ thống xử lý “đúng nghĩa”, và đủ lớn để có thể xử lý nước thải
cho một bãi rác có diện tích là 130 hecta như dự trù. Đề nghị, nhà
máy xử lý nầy phải có năng suất tối thiểu là 2.000 m3/ngày
cho dự án trên.

Nhưng cân hỏi được đặt ra
là, từ đây cho đến
năm 2002, làm thế nào để giải quyết được 3.000
tấn rác /ngày của thành phố và một lượng khó kiểm soát của phế
thải bệnh viện (theo báo cáo của Nguyễn Khắc Kinh trong hội thảo ”Xử
lý phế thải y tế”). Vẩn chưa có câu trả lời cho câu hỏi trên,
ngoài việc ráng kéo dài “tuổi thọ” cho bãi rác Đông Thạnh thêm 2 –
3 năm nữa!?
Trước tình trạng bế tắc của
bãi rác Đông Thạnh, một vài đề nghị “chửa cháy” sau đây có thể tạm
thời giải quyết vấn nạn trên trong ngắn hạn.
·
Thiết
lập khẩn cấp các hồ chứa nước thải bên ngoài phạm vi bãi rác, sâu
độ 4m và được ngăn bằng hai lớp màn lót đáy bằng plastic có độ dày
khoảng 1mm.
·
Thiết
lập hệ thống ống dẫn nước thải từ bãi rác vào các hồ chứa trên
để tránh nạn vỡ bờ tường do sức ép của nước thải (sự cố 2/6 và
17/7 vừa qua).
·
Tăng
cường khả năng xử lý của Nhà máy xử lý hiện có bằng cách tăng
thêm dây chuyền xử lý và hồ chứa.
·
Di
dân ra khỏi bãi rác và các hồ chứa ít nhất là 1Km để bảo vệ sức
khỏe cho người dân. Đây không phải là khu thị tứ đông đúc nên việc
giải tỏa đở phức tạp hơn. Và cũng không quên bồi thường tương xứng
với tài sản mà người dân phải gánh
chịu khi phải dời cư.
Hy vọng những ngành có chức
năng phối hợp xác định được vấn nạn nầy và tận lực với quyền hạn
vô vàn đang nắm trong tay để khẩn cấp thực hiện công trình làm sạch
môi trường nầy, đáp ứng một nhu cầu đầy ý nghĩa cho dân và vì dân,
nhất là ngay tại hòn ngọc viễn đông nay đang mang tên Bác.

Thế kỷ 21 vẫn còn có cảnh
xã hội trong đó con người vẫn
triền miên bương chải với cuộc sống
hàng ngày, vẫn phải đối diện với những áp lực vấn nạn môi trường
nơi bầu khí quyển, nguồn nước sinh hoạt, mà giới có trách nhiệm
không đưa ra một nổ lực đáng kễ nào để cải thiện cho mãnh đất quê
hương.
Đây mới chính là những ưu
tiên mà người có trách nhiệm
phải lưu tâm. Và việc làm nầy phải
thực hiện đồng bộ và song hành với mọi phát
triển kinh
tế – kỹ nghệ của Đất Nước. Bải rác cạnh ruộng lúa.
Cổ súy tận dụng “nội lực”
để tự lực cánh sinh và phát triển quốc gia, nhưng trên thực tế không ai thấy ra “nội lực” ấy. Phải
chăng nội lực nầy còn thiếu một con tim và vài khối óc.
MaiThanhTruyết
31/7/2000