Phổ Lập.
Anh hỏi tôi nghĩ gì về “Tương lai Việt Nam 25 năm sau cuộc
chiến”? Thú thật với anh, đây là một câu hỏi mà mỗi người trong
chúng ta tự hỏi nhau hàng ngày, không cứ gì phải đợi sau 25 năm,
phải không anh? Thư nầy tôi muốn
viết cho anh với tư cách của một người Việt bình thường, một người
Việt “tout court” không cần học vị, không chức vụ kèm theo. Tôi hy
vọng trình bày cho anh thấy những suy nghĩ cùng nhận định của tôi về
hiện tại và viễn ảnh tương lai. Xin anh cùng tôi đi tới.
Như
anh đã biết, yếu tố con người là một trong những yếu tố quyết định
trong mọi chuyễn dịch của sinh vật trên quả địa cầu nầy, trong đó thế
hệ trẻ hiện tại càng là một thành tố quyết định cho tương lai của
từng quốc gia. Tôi muốn thưa với anh các nhận xét của riêng tôi về
các chuyễn biến tư tưởng và sinh hoạt của người Việt, nhất là tuổi
trẻ trong quá trình 25 năm sau cuộc chiến để có một dự phóng về
tương lai Việt Nam. Tôi không muốn nhắc đến cuộc chiến Việt Nam đã
qua, không phải vì đã quên hay vì mặc cảm mà chỉ muốn chia xẽ qua thư nầy những thay đổi tâm lý,
hành động, cùng các suy nghĩ của thế hệ trẻ hiện tại trong suốt
thời gian 25 năm qua.
Trước
hết, tại hải ngoại người Việt đã hình thành nhiều nhiều cộng đồng
hiện diện rãi rác trên khắp thế giới, tiếp thu những nền văn minh
tiến bộ cùng cung cách tổ chức xã hội từ các quốc gia tạm dung để
được hội nhập vào môi trường đang sống. Đôi khi có những cọ sát vì
sự khác biệt chủng tộc, tôn giáo, văn hóa... nhưng tựu trung đa số
đã hòa nhập vào các xã hội tây phương tương đối nhịp nhàng và hài
hòa trong cuộc sống. Những hiện tượng tiêu cực nơi cá nhân, gia đình,
và môi trường chung quanh vì ảnh hưởng của các lề lối cổ xưa, phong
cách phong kiến, hủ nho.... lần lần được thay thế từng bước bằng
những tư tưởng tiến bộ và tinh thần hướng thượng ngày càng in đậm
nét trong mỗi chúng ta.
Thưa anh H.,
Tôi
chỉ đặt trọng tâm vào tuổi trẻ hôm nay, ở cả quốc nội và hải
ngoại, vì tôi thấy tuổi trẻ đã báo hiệu cho thấy nhiều chuyễn mình
rất lạc quan. Tại hải ngoại, tuổi trẻ đã có tầm nhìn khai phóng, can
đảm cáng đáng việc cộng đồng trong tinh thần vô vị lợi, thể hiện
những trăn trở rất tích cực hướng về quê hương qua các tạp chí thanh
niên, sinh viên ở khắp nơi, điển hình là việc tổ chức Hội chợ Tết
ở Cali vừa qua. Thật phấn khởi vì nhìn đâu cũng đều thấy sự hiện
diện của tuổi trẻ. Nhìn qua các trung tâm dạy tiếng Việt ở rãi rác
khắp nơi có đông người Việt cư ngụ, tuổi trẻ chiếm đa số, năng động
và bền bĩ theo đuổi công cuộc bồi đắp và gìn giữ tiếng Việt tại
hải ngoại. Tôn chỉ “Tiếng Việt còn, nước Việt còn” chắc chắn vẫn
là một nền tảng bền vững để bảo tồn văn hóa Việt Nam. Ở quốc nội, mặc dù phải chịu đựng
khó khăn muôn vàn về mọi mặt, mất nhiều thì giờ cho sinh kế, tuổi
trẻ cũng nêu lên ý chí vươn lên trong học tập, và tinh thần từ bi
bác ái trong các công tác từ thiện. Tôi đã nhìn thấy hàng đêm,
tuổi trẻ đi, đứng, ngồi dọc theo hành lang trường Đại học Sư Phạm
Sàigòn để làm bài học bài trước năm 75. Tuổi trẻ Việt Nam ngày
căn cứ theo nhận xét của người thân đã từng về Việt Nam nay vẫn
tiếp tục cố bám lấy việc học và xem đó là cánh cửa đầu tiên để
bước vào tương lai dù đang sống trong tình trạng kinh tế rất hạn hẹp.
Họ rất quan tâm đến các tiến bộ khoa học và phát triển dân
sinh-dân trí của những quốc gia hậu kỹ nghệ trên thế giới. Họ đã
thao thức, trăn trở với các tiếp cận mới vừa tiếp thu cũng như cố
gắng quy nạp vào trường hợp của chính quê hương để mong tìm một lối
thoát cho đất mẹ.
Dù
sống trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn trong nước hay đứng trước những
cám dỗ của một xã hội thiên về cá nhân và vật chất trên thế
giới, tuổi trẻ Việt Nam ở hai nơi đều thể hiện nghị lực phấn đấu
với một tinh thần quả cãm và một ý chí tuyệt vời. Tuổi trẻ Việt
Nam không ngại những phiêu lưu trong hành xử dù phải chịu nhiều vấp
ngã. Học hỏi trong kinh nghiệm, trong thất bại, tuổi trẻ Việt Nam đã
và đang mạnh dạn đi tới tương lai.
Tuổi
trẻ Việt Nam trong sáng hội nhập vào xã hội với niềm tinh vững mạnh
cho tương lai, không mặc cảm, không vướng bận quá khứ, không có
những rào cản, vết hằn từ các oan nghiệt của lịch sử như các tuổi
cha anh, không ràng buộc vào những thành kiến bảo thủ và ý tưởng
cực đoan. Với thêm tinh thần dân chủ cao đã được un đúc do học tập
và kinh nghiệm trong cuộc sống hàng ngày, tuổi trẻ càng khiến cho
chúng ta tin tưởng hơn khi dự phóng về tương lai.
Chắc
anh không quên rằng quá trình tiến lên dân chủ của con người là do
kết quả của bao thế hệ, kéo dài hàng bao thế kỷ? Những hiện tượng phân hóa trong cộng
đồng ở hải ngoại, những hình ảnh tiêu cực thường thấy ở quốc
nội...chỉ là một giai đoạn chuyễn tiếp, giai đoạn lột xác của từng
cá nhân để hội nhập vào một xã hội trong đó mọi người đều bình
đẳng và được đối xử như nhau. Tự do cá nhân được mọi người trong
chúng ta tương đối tôn trọng ngày hôm nay.
Từ
hơn 25 thế kỹ trước, khái niệm tự do cá nhân mà chúng ta đang
hưởng đã được manh nha ở Athens Hy
Lạp. Trước đó chưa có xã hội nào nghĩ đến khái niệm công bằng và
tự do! Quan niệm xưa lại cho rằng, nếu có tự do, xã hội sẽ đi đến
hỗn loạn. Và qua bao nhiêu thế kỹ, tự do cá nhân và trật tự xã
hội vẫn được xem như là hai thực thể đối kháng, không thể hiện diện
hài hòa trong cùng một xã hội được.
Người Hy lạp 25 thế kỹ trước đã nhận định sáng suốt rằng sự
tự do vô giới hạn sẽ kéo theo những biến loạn cho trật tự xã hội.
Nhưng cuối cùng cũng chính người Hy Lạp đã tự soi sáng rằng nếu con
người có được tự do cá nhân, họ sẽ tự thích ứng và tự chế để ổn
định trật tự mà không cần phải có một quyền uy tối thượng để ban
bố và tái lập trật tự xã hội. Từ đó cung cách tự chế của người
Hy Lạp ở giai đoạn trên rất cao trong việc hành xử quyền tự do cá
nhân. Và thành phố Athens đã là căn cứ địa đầu tiên cho nền tự do
trên thế giới, trong đó mọi cá nhân đều được tham gia vào guồng máy
của chính phủ từ anh nông dân đến kẽ chăn chiên lẫn các thương gia,
phú hào... Pericles đã thốt lên câu nói bất hũ “ Mọi cá nhân đều
đáng được tin cậy – The individual can be trusted”. Ngày nay, Đức Dalai
Dama, trong diễn văn chào mừng thiên niên kỹ mới đã chia xẽ, tin
tưởng và tôn vinh tuổi trẻ trong việc xây dựng và tái lập trật tự
xã hội cho tương lai. Với kiến thức thu thập được từ những kinh
nghiệm về xây dựng và hủy diệt của các bậc cha anh, cộng thêm niềm
tự tin, tính cả quyết cùng nhận thức hướng thượng, tuổi trẻ sẽ biến
cải xã hội tương lai thành một môi trường hạnh phúc hơn, hòa bình hơn
trong đó con người sống hài hòa với nhau hơn.
Anh H. thân mến,
Để
kết luận cho lá thư hôm nay, tôi thấy tuổi trẻ Việt Nam ở hải ngoại
và quốc nội đã trưởng thành và đang mạnh dạn đi vào cuộc hành trình
mới làm cho xã hội Việt Nam ngày càng tốt thêm. Trong tiến trình dân
chủ hóa tư tưởng và xã hội...dĩ nhiên tuổi trẻ cũng sẽ gặp phải
muôn vàn cản ngại, thất bại vì thiếu kinh nghiệm. Nhưng những điều đó sẽ không làm tuổi trẻ
chồn bước mà trái lại các rào cản trên chỉ là những thử thách ban
đầu. Với cung cách tiếp cận lạc quan, tầm nhìn rộng mỡ và hướng về
tương lai, chắc chắn tuổi trẻ có đủ tiềm năng và khả năng để tái
lập một xã hội Việt Nam trong đó con người hành xử với nhau với tâm
an bình, từ bi và nhân bản hơn.
Tóm
lại, hôm nay tôi muốn tin chắc với anh rằng, lợi thế của tuổi trẻ
Việt Nam trong việc đóng góp vào công cuộc xây dựng đất nước cho
ngày mai là một điều khẳng định. Vì tuổi trẻ hải ngoại
đã là một lực lượng hùng hậu đầy khả năng và kinh nghiệm chuyên
môn, suy diễn chuyện “đất nước” với cái nhìn phóng túng, dân chủ và
tình yêu quê hương dạt dào. Đối lại, tuổi trẻ quốc nội chiếm trên
50% dân số của cả nước sẽ là một lực lượng cơ bản cho tương lai
Việt Nam. Vì cho đến giờ phút nầy, họ đã thực sự trực diện tiếp
cận với thế giới bên ngoài, hấp thụ các tiến bộ khoa học-kỹ thuật
mau chóng qua mạng lưới toàn cầu mà không còn thế lực nào có thể
che đậy được.
Vậy, câu hỏi
của anh về tương lai Việt Nam 25 năm sau cuộc chiến đã được tôi đánh
giá bằng cái nhìn tích cực hướng về tương lai và rất tin tưởng vào
Tuổi Trẻ Việt Nam sẽ làm được việc.
Tôi có lạc quan quá đáng không
anh H.?
Phổ Lập
Cali, 04-00.