Sau khi hai tai nạn xảy ra vào tháng sáu và bảy năm 2000, bãi rác Đông Thạnh đã bị đóng cửa và không thâu nhận rác mới từ tháng 12/2000.. Nhân chuyến về Việt Nam người viết ghi nhận thêm một số dữ kiện sau đây:
1-
Nhà
máy xử lý nước thải không còn hoạt động nữa;
2-
Khoảng
1500 dân sống bằng nghề lượm rác bị đuổi ra ngoài phạm vi bãi rác;
3-
Xe
chở đất liên tục mang đất để che phủ lên mặt bãi rác và biến bãi
rác thành một vùng có cao độ khoảng 10 mét.
Tuy không được phép vào bên
trong để quan sát kỹ hơn nhưng một số thông tin do cư dân sống chung
quanh và báo chí địa phương cung cấp cho thấy phương cách giải quyết
của vấn nạn của bãi rác Đông Thạnh vẫn còn nhiều điều không ổn.
Từ chối không thâu nhận
thêm rác là một việc làm sáng suốt vì bãi rác đã quá tải và nhà
máy xử lý không có khả năng xử lý nước thải hồi. Trong tình trạng
hiện tại nhà máy xử lý không còn hoạt động nữa và nước rĩ tiếp
tục tràn ra ngoài phạm vi bãi rác có thể tạo ra hiện tượng ngập
tràn và bễ bờ như tai nạn đã xảy ra vào tháng sáu và bảy năm rồi.

Cổng vào Bải rác Đông Thạnh (Hốc Môn)
Việc mang đất phủ phần trên
của bãi rác hoàn toàn thích hợp với điều kiện xử lý cơ bản rác.
Rác được phủ kín sẽ làm tăng tiến trình hủy hoại do các vi khuẩn kỵ
khí có sẳn trong rác. Quyết định nầy cũng bảo vệ được ô nhiễm môi
trường nếu ban điều hành bãi rác thi hành các thủ tục sau đây:
·
Thiết
lập hệ thống thu hồi và chứa khí hữu cơ đặc biệt khí méthane sinh ra
do quá trình phân hủy rác;
·
Thiết
lập các giếng quan trắc để chuyển tải nước rĩ về hồ chứa tạm thời;
·
Hồ
chứa tạm phải được bao bờ chắc chắn và phải được cách ly mặt đất
bằng một lớp plastic để nước rĩ không thấm vào mạch nước ngầm bên
dưới.
Trong thời gian chờ đợi để ohục hồi nhà máy xử lý hiện
có, phương pháp bốc hơi tự nhiên bằng phương pháp dùng ánh sáng mặt
trời có thể giải quyết vấn đề xử lý tạm thời.
Nếu không thực hiện được những
việc làm trên thì trong tương lai gần có thể xảy ra các vấn nạn như
sau: Nước rĩ thải hồi tứ rác có
thể tích tụ ngay dưới mặt chân đế của bãi rác qua hiện tượng thoái
hóa sinh học (bio-degradation). Bãi rác (hay núi rác) sẽ không còn
chân đứng chắc chắn có thể gây ra tai nạn sụp lỡ như trường hợp
của bãi rác ở Manilla (Phi Luật Tân) làm thiệt hại rất nhiều nhân
lực và tài lực. Nên nhớ tiến trình phân hủy rác do vi sinh sẽ đạt tốc độ tối ưu vào lúc tuổi
của bãi rác từ 12 – 15 năm. Và đây là trường hợp của bãi rác Đông
Thạnh. Thêm nữa, lượng nước mưa hàng năm tích lũy trong phạm vi bãi
rác (xin xem số liệu ước tính trong tạp chí Đi Tới số 39 tháng 11 năm
2000), thiết nghĩ trong hiện tại hiện tượng sụp lỡ có thể xảy ra bất
cứ lúc nào. Đây là một tiếng chuông cảnh báo cho những người có
trách nhiệm quản lý bãi rác.
Về số phận của hơn 1500
người dân sống bằng nghề lượm rác, chính quyền đã khuyến cáo địa
phương của các lưu dân kễ trên phải được đưa về nguyên quán và tạo
điều kiện sinh sống cho họ thay cho nghề lượm rác. Nhưng thực tế cho
thấy rằng, chỉ có một số ít trở về nguyên quán, còn đại đa số tiếp
tục cuộc sống bằng một nghề mưu sinh khác tệ hại hơn nghề lượm rác.
Đó là nghề vét bùn làm than quả bàn. Từng hai hay ba lao động và
một chiếc xe ba gác. Địa bàn hoạt động của họ là những kinh rạch,
đường thoát nước từ các cơ sở sản xuất, các mương rãnh...lộ thiên,
đầy mùi hôi thối. Với mình trần hoàn toàn không có bảo hộ lao
động, họ cúi mình dùng hai tay để chuyển tải lớp bùn non dưới đáy
lên xe ba gác. Và bùn non nầy được xử dụng như nguyên liệu chánh để
làm than quả bàn. Theo dò hỏi, lương lao động cho một ngày cật lực
làm việc là khoảng 10.000 đồng (tương đương với 65 cents Hoa Kỳ).
Như đã trình bàyb ở phần
trên, tình trạng của bãi rác Đông Thạnh đã đến giai đoạn trầm
trọngvà cần phải có biện pháp giải quyến nghiêm chỉnh chứ không
thể nào áp dụng biện pháp chửa cháy cho trường hợp nầy được. Đã
có quá nhiều “sự cố” xảy ra trong quá khứ do đó “xin” đừng để cho
các cư dân sống chung quanh phải chịu thêm những thảm nạn môi trường
có thể dự phòng trước được.
Mai Thanh Truyết
West Covina 2/2001
Ghi chú: Vào đầu tháng 3/2001, chính
quyền cho mở cửa lại bãi rác
Đông Thạnh. Thành phố chuyển rác tiến về Đông Thạnh, nhưng bị dân
chúng ngăn chận làm ối động ước lượng trên 4000 tấn rác trên hơn
ngàn xe tải ở khắp các ngã dẫn đến bãi rác. Sự việc tuy được giải
quyết ngay hôm đó nhưng tình trạng bế tắc của bãi rác và vấn đề
giải quyết rác ở thành phố Sài gòn vẫn còn nguyên trạng!