T́m Về Với
Một Cội Nguồn Cách Xa
(Phát biểu trong buổi Ra
Mắt sách 8/01/05
tại
Thưa Quư Vị Quan khách,
Thưa Quư Vị Bô Lăo
của Cộng đồng Chăm tại Hoa Kỳ,
Tôi không là một nhà nhân
chủng học, một nhà sử học, cũng không là
một nhà văn. Nói chung,
khoa học nhân văn, không là cái nghề của tôi. Nghề của tôi là dạy học, chuyên về
Hóa Học. Trong
hai thập niên qua tôi làm công việc của một kỷ
sư và quản lư. Do nhu cầu nghề nghiệp, và
cũng do sở thích, tôi có nhũng nghiên cứu cụ
thể chuyên ngành, nói riêng về môi trường, nhất là
những đổi thay trong môi trường Việt
Với cái vốn liếng
đó, tôi hi vọng giữ được cái vô tư khoa
học, đồng thời giới thiệu cùng quí vị
những nét tươi mát, dễ thương của
một tính t́nh, của một cá tính, đồng thời
cùng quư vị khởi đầu khám phá một thế
giới mới, thế giới của đồng bào
của ḿnh gốc Champa. Tôi làm việc này qua quyển sách:
BANGSA CHAMPA
T́m Về Với
Một Cội Nguồn Cách Xa
Của Dohamide và Dorohiêm
Cuốn sách được
chia làm hai phần, trong đó nói lên hành tŕnh của một
chàng trai tên Dohamide và lịch sử h́nh thành vương
quốc Champa.
Cuốn sách được
chia làm hai phần:
Phần I: Câu chuyện chàng trai Dohamide.
Phần II: Cội nguồn
văn hóa xă hội, Champa.
Trong hơn 380 trang giấy
và nhiều h́nh ảnh dân tộc, chúng ta có thể h́nh dung
được sự trang trọng của tác giả trong
từng nét chữ.
Qua sự thân thiết, chúng
tôi được biết tác giả đă thai nghén
quyển sách nầy trong một thời gian dài và đă hoàn
tất từ năm 2001, nhưng v́ hoàn cảnh lịch
sử tế nhị lúc đó, măi đến hôm nay, Bangsa
Champa mới được ra mắt Quư Vị.
Thưa Quư Vị,
Dohamide sinh và lớn lên trong
một cộng đồng Champa khép kín. Khép kín trong địa
dư của một cù lao vùng quê Châu Đốc, miền Tây
Nam Phần và khép kín trong những lối suy nghĩ bảo
thủ và nghiêm khắc của tập quán Hồi giáo
tức Islam cổ xưa. Anh
sớm lên Sàig̣n,
sống trong một xóm nghèo ở vùng chợ
Dohamide đă tự soi
rọi và ghi lại trung thực hành tŕnh tâm thức của
chính ḿnh, hi vọng phản ảnh được phần
nào bản chất của những người đồng
tộc của ḿnh.
Đó là tâm trạng của
một người thiểu số sống ở một xă
hội không cùng văn hóa, tập tục và tôn giáo, khiến
cho họ luôn sống trong mặc cảm sợ sệt, an phận thủ thường. Tôn giáo, kinh
kệ (scriptures), lễ nghi (liturgy), phong tục tập quán,
là những bức tường thành kiên cố, giúp họ
tự vệ, tự pḥng: pḥng chống những cơn
lốc của cái mới, cái khác lạ có khả năng
đem lại cho họ sự bất ổn, sự mất
mát, nhất là mất mát cái di sản văn hóa của
họ. Cho nên, họ không chú ư
đến việc hội nhập vào một xă hội
mở chung quanh. Dohamide
đă nhận thức được điều này và
những vấn đề rộng lớn hơn. Do đó Anh từ bỏ thái
độ khép kín, anh mở tất cả cửa của
pháo đài pḥng ngự, để đón gió bốn
phương. Cuộc
sống vốn vô thường. Văn
hóa phải biến đổi, v́ tính thấm thấu
tự nhiên của sự tiếp cận văn hóa. Trăm hoa đua nở, mỗi người
một khác, mỗi nền văn hóa mỗi khác, mỗi
thời mỗi khác. Giao lưu là thường t́nh, giao
lưu Đông và
Tây, giao lưu Chăm và Việt. Giao
lưu là liều thuốc cho các bệnh sơ cứng
văn hóa, là thần dược cho phát triển văn hóa. H́nh như, anh nh́n
văn hóa và dân tộc Anh như vậy và Anh xử sự
như vậy. Lấy nguồn dân tộc, di sản
cha ông để đối thoại cái mới, đó là thái
dộ của Anh, trong suốt cuộc hành tŕnh 70 năm tṛn
dấn thân vào cộng đồng Việt và cộng
đồng Hoa Kỳ. Giờ đây, Dohamide ghi lại cuộc hành tŕnh đó,
những chứng nghiệm,
những cố gắng, kiên nhẫn, tŕ chí vượt các
bức tường cổ tục, để có một cái
nh́n thoáng hơn với thế giới bên ngoài, để
sống thực hơn và mạnh hơn.
Vừa hơn 10 tuổi,
Dohamide đă sớm rời, cái tịch mịch và an b́nh của
đồng nội, cái ổn định và dễ chịu
của xă hội Champa, cái thơ ngây của tuổi thơ
vô tích sự, để lên Sàig̣n.
Anh không rành tiếng Việt, và phải ở giữa
cái ồn ào, hỗn độn, người đi kẻ
lại, tiếng rao hàng, tiếng cải vả, tiếng
kèn, tiếng động của xe cộ đủ
loại..., anh không chỉ là người nhà quê lần
đầu lên Sài g̣n, anh là một người lạc vào
thủ đô của một nước khác. Cho nên,
nhiều mâu thuẫn, nhiều va chạm, anh có nhu cầu
cấp bách trở về cội nguồn, t́m lại sự
an ổn, trong trắng năm xưa, với những
ước mong và hi vọng.
Nhưng cội nguồn th́
chẳng thấy đâu....mà chỉ thấy thêm những khó
khăn và trăn trở Trăn trở ngày càng thấm sâu hơn
để rồi, vào chiều tà của cuộc sống,
cuối đời nh́n lại, Dohamide vẽ lại con
đường từ cội nguồn tuổi thơ,
lớn lên, thành nhân, rồi giờ đây, trở về
nguồn cội của dân tộc Champa.
Điều nầy làm chúng
tôi liên tưởng đến Nguyễn Vỹ với
quyển Tuấn Chàng Trai Nước Việt. Tuấn đi cùng khắp
giang sơn trong một giai
đoạn chuyển ḿnh của lịch sử Việt Nam,
một giao mùa từ thời phong kiến và những ngày đầu,
người Pháp bắt đầu thay da đổi
thịt Việt Nam. Đây là một bức tranh khó quên
của một giai đoạn đen tối của
Đất Nước. Chàng trai Tuấn đă chứng
thực cho cuộc đổi dạng trên, một giai
đoạn của đổi thay từ những tập tục
quen thuộc của xă hội cũ đến những
lối sống Tây phương mới mẻ. Tuấn
vừa ngạc nhiên, vừa quy phục hoàn cảnh mà không
cho người đọc biết được những
trăn trở đích thực của
ḿnh.
Đối lại, trong T́m
Về Với Một Cội Nguồn Cách Xa, Đỗ
Hải Minh đă cho chàng trai Dohamide làm một cuộc hành
tŕnh đúng nghĩa tiến vào một quá khứ mật
thiết gắn liền với nguồn gốc xa xưa
Champa. Thêm nữa, chàng trai Dohamide không những đă
chứng mà c̣n nghiệm rằng lịch sử là
một chứng tích của một gia đoạn cũ,
khơi lại cội nguồn dân tộc với mục
đích duy nhất là t́m lại trong khoảnh khắc
bản lai diện mục của chính ḿnh.
Để rồi từ
đó, với thời gian đủ dài, Dohamide đă khám phá
thêm, cố gắng vươn lên và hoàn toàn hội nhập
vào một xă hội mới: một xă hội trong đó con
người được cư xử b́nh đẳng và
sống hài ḥa cùng nhau, một xă hội không c̣n lằn ranh
địa dư, nguyên nhân đă tạo ra những mâu
thuẫn và nghịch cảnh không cần thiết. Có thể nói ở
điểm nầy, đây là những ngắn gữi
rốt ráo và đắc ư nhất của tác giả qua chàng
trai Dohamide.
Qua đến phần hai,
trong bổi cảnh hết sức khó khăn t́m và sắp
loại các tài liệu về văn hóa, văn học và
văn minh Chăm, thiết nghĩ tác giả đă cống
hiến cho chúng ta một công tŕnh nghiên cứu nghiêm
chỉnh qua việc chứng minh các tên Lâm Ấp, Hoàn
Vương, Chiêm Thành... do, hoặc người Trung Hoa hay
người Việt Nam đặt ra trong các giai
đoạn lịch sử
để chỉ một vương quốc Champa,
một cơ cấu quốc gia thống nhất chạy
dài từ Quảng B́nh đến tận Phan Thiết ở
phía Đông và vùng Cao nguyên Trung phần Việt Nam ở phía
Tây mà thôi. Tính dung hợp và phân liệt của những
sắc tộc vùng cao nguyên và duyên hải Việt
Từ đó, tác giả có
gợi ư về những phân chia do nhiều yếu tố
khách quan và chủ quan nhập lại: - khách quan là do
lịch sử chưa được soi rọi rơ ràng; - c̣n
chủ quan là do cái ngă của
từng bộ tộc. Nhưng điều quan trọng
hơn hết là do một số chính sách ẩn tàng của
các nước từ bên ngoài, có ư định muốn mang
ảnh hưởng của một loại đế
quốc mới xen vào nội t́nh dân tộc Champa để
tạo áp lực và có thể khuynh đảo trong
tương lai. Đây chính là điểm tác
giả lưu ư nhiều và bàng bạc trong nhiều
chương của quyển sách.
Tác giả để
lại nơi đây một bài học và một lời
nhắn gữi. Bài học là: con người dù ở bất cứ
nơi đâu, cuối cùng rồi cũng sẽ t́m về
nguồn cội của chính ḿnh . Tuy
đơn sơ, giản dị và mọi người
đều ro,ơ nhưng có mấy ai c̣n
giữ được khái niệm nầy trước
cuộc sống dẫy đầy bất trắc ở các
xă hội mới. Về một lời nhắn gữi,
thiết nghĩ cộng đồng Chăm, dù sống
ở địa phương nào trước kia,
nên suy nghĩ về trường hợp Việt
Đây cũng là dấu
ấn sâu đậm và đau đớn nhất của dân
tộc, đă làm chậm bước phát triển của
Việt
Thưa Quư Vị,
Tác giả Đỗ
Hải minh đă khơi mào và mở hướng cho
tiến tŕnh hội nhập vào xă hội Việt
Thêm nữa, tác giả
đă nêu ra những đường nét thật tích cực
cho một dân tộc cố gắng vượt thoát
khỏi t́nh trạng tự cô lập để sinh tồn
trong một thời gian dài: thời của những cơn
mê cổ tục
hoặc thời của ḷng tin mù quán (bigotry)
ở truyền thống dân tộc. Ngày nay, các thôn ấp
người Chăm ở Phan Rang, Phan Rí, Châu Đốc, Tây
Ninh đă mở cánh cửa hội nhập vào xă hội có
người Việt bao quanh. Đây là một hướng
duy nhất và cũng là tối ưu cho dân tộc dân tộc
Chăm ở Việt
Tóm lại, qua cuộc hành
tŕnh dài của tác giả, từ những ngày thơ ấu
ở vùng cù lao Koh Taboong nghèo vùng Châu
Đốc, cho đến tuổi thanh niên trong xóm nghèo Nancy
Sàig̣n. Tác giả đă trăi qua bao thăng trầm của
cuộc sống, ngay cả đến những lúc lên
tột đỉnh vinh hoa thời Đệ nhị
Cộng ḥa, hay
những giây phút hội ngộ cùng Tổng thống Truman. Và sau cùng, cuộc hành tŕnh vẫn tiếp tục
trên mănh đất tạm dung Hoa Kỳ nầy. Với tuổi thất thập cổ lai hi, tác
giả đă VỀ NGUỒN, đă t́m lại nguồn
cội của một dân tộc đă bị quên lăng trong
một số người.
Đi t́m cội nguồn
cũ, vạch lại đường nét xưa của
một quốc gia Champa, tác giả hy vọng tŕnh bày
một giai đoạn của lịch sử, sự h́nh
thành của một quốc gia Champa, sự thăng trầm
của một nền văn minh, của một dân tộc,
nhưng không v́ đó mà phân liệt ra những cách ngăn
của những cộng dồng dân tộc trong quốc gia
Việt Nam.
Tính an
b́nh trong chuổi tư tưởng của tác giả
từ trang đầu cho đến trang cuối cùng cho
chúng ta chiêm nghiệm được cái tâm b́nh đẳng
trong tâm hồn tác giả. Nơi đây thể hiện sâu
đậm nhất sự ḥa hợp hài ḥa giữa những
ảnh hưởng của Phật giáo, Ấn giáo, và
Hồi giáo của một dân tộc hiền ḥa ở
miền đất Champa.
Nói về Đỗ Hải
Minh, th́ cái nguồn từ trong tôi h́nh như vô tận, tôi
biết Anh từ lúc c̣n ở ViệtNam, qua một
người học tṛ cũ của tôi, mà là cháu của Anh.
Biết nhau nhưng chưa hề
gặp mặt. Qua
đến Hoa Kỳ, trong một hoàn cảnh đặc biệt,
chúng tôi đă gặp nhau, và trở thành thân thiết. Cho phép
tôi, mượn diễn đàn nầy để mừng
Anh, mừng sự can đảm, sự kiên nhẫn,
quyết tâm đầu tư công sức của Anh đă
được tưởng thưởng. Mừng
Anh thêm được một đứa con tinh thần và
cũng là một quư tử. Xin Anh nhận
nơi đây lời khích lệ, tán thưởng và
thương mến của một số anh em chúng tôi.
Xin cám ơn anh.
Xin cám ơn Quư Vị.
Mai Thanh Truyết
Nguyễn Văn
Trường hiệu đính
Orange, Mùa Đông 2004