Nguyễn
Minh Quang & Đỗ Hiếu, RFA
Kể từ năm 1975, một hệ
thống thủy lợi qui mô đă được xây
dựng trong toàn vùng Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL)
ở Việt
Trong
một chương tŕnh Khoa học và Môi trường
trước, Kỹ sư (KS) Nguyễn Minh Quang đă tŕnh
bày những sự kiện, mà theo Ông, là
nguyên nhân trực tiếp của những vấn đề
thủy lợi ở ĐBSCL hiện nay. Tuần nầy, chúng
tôi kính mời quư thính giả theo dơi
tiếp cuộc trao đổi với Ông.
Kỹ
sư Quang là một kỹ sư công chánh chuyên nghiệp
(professional engineer) của tiểu bang
Hỏi: Trong một chương tŕnh trước, KS đă
tŕnh bày chi tiết một trong những ảnh hưởng
tiêu cực về mặt thủy học của hệ
thống thủy lợi hiện nay ở ĐBSCL, đó là làm
cho t́nh trạng lũ lụt ở ĐBSCL
ngày càng thêm nghiêm trọng. Ngoài ảnh hưởng tiêu
cực đối với t́nh trạng lũ
lụt, hệ thống thủy lợi hiện nay ở
ĐBSCL c̣n có ảnh hưởng tiêu cực nào khác về
mặt thủy học không, thưa KS?
Đáp: Dạ
thưa, một ảnh hưởng tiêu cực khác của
hệ thống thủy lợi hiện nay ở ĐBSCL,
cũng gây tai hại có lẽ không kém
sự thay đổi t́nh trạng lũ lụt. Đó là t́nh trạng
sạt lở và bồi lắng, không những trong sông
rạch tự nhiên và kinh đào lớn nhỏ, kể
cả sông Tiền và sông Hậu, mà nó c̣n có ảnh hưởng
đến việc bồi đắp bờ biển ở
phía Nam cửa sông Cửu Long, và có thể có ảnh hưởng
đến sự an nguy của bán đảo Cà Mau trong
tương lai.
Hỏi: T́nh trạng sạt lở và bồi lắng ở
ĐBSCL hiện nay đă đến mức độ như
thế nào?
Đáp: Dựa
theo tin tức đăng tải trên báo
chí trong nước, t́nh trạng sạt lở và bồi
lắng đang diễn ra ở một mức độ
chưa từng thấy ở khắp nơi trong ĐBSCL.
Sạt lở diễn ra liên tục trong mùa lũ
lẫn mùa cạn, từ thượng nguồn đến
hạ nguồn sông Tiền và sông Hậu, trong các sông
rạch nội đồng, và ngay cả vùng ven biển.
Thí
dụ như ở tỉnh Đồng Tháp, có 89 khu vực
sạt lở thuộc 42 xă, phường, thị trấn
ven sông Tiền và Hậu với chiều dài khoảng 162 km,
mà nghiêm trọng nhất là ở thị xă Sa Đéc. Ở tỉnh
An Giang, có khoảng 50 điểm sạt lở mà nghiêm
trọng nhất là thị trấn Tân Châu và xă Mỹ Ḥa
Hưng thuộc thành phố Long Xuyên.
Ở
tỉnh Vĩnh Long, có 56 điểm sạt lở bờ
sông Hậu, Cổ Chiên, và Măng Thít với chiều dài
khoảng 80 km. Tỉnh Cần Thơ có 14 điểm
sạt lở. Tỉnh Hậu Giang có 3
điểm sạt lở lớn ở Ngả Sáu, Ngả
Bảy, và kinh Xà No. Tỉnh Bến Tre có 2 điểm
sạt lở ở sông An Hóa, huyện Châu Thành và sông Hàm
Luông ở huyện Giồng Trôm. Ở tỉnh Bạc Liêu,
mỗi năm có hàng chục vụ sạt lở dọc theo sông Gành Hào ở huyện Đông Hải và Giá
Rai. Rạch Bảo Định ở thành phố
Mỹ Tho cũng bị sạt lở.
Hỏi: C̣n t́nh trạng bồi lắng th́ ra sao, thưa KS?
Đáp: Thưa,
mức độ bồi lắng ở ĐBSCL th́ cũng không
kém so với mức độ sạt lở. Một thí
dụ điển h́nh là sự xuất hiện của
những “cồn mới nổi” trong sông Tiền ở xă An
Phong, Tân B́nh và Tân Quới, tỉnh Đồng Tháp và trong sông Hậu
ở xă Mỹ Ḥa Hưng, thành phố Long Xuyên. T́nh trạng bồi lắng khiến cho sông Ba Lai,
một nhánh của sông Tiền, đang cạn dần.
Mức
độ nghiêm trọng của t́nh trạng bồi
lắng được thể hiện qua việc bồi
lắp cửa Định An, một trong
những cửa sông Hậu chảy ra biển Đông. Theo
một nghiên cứu của Bộ Giao thông Vận tải
Việt
Hỏi: Như vậy, KS có thể giải thích thêm cho quư thính
giả của Đài biết v́ sao hệ thống thủy
lợi hiện nay đă ảnh hưởng đến t́nh
trạng sạt lở và bồi lắng ở ĐBSCL?
Đáp:
Theo khoa học sông ng̣i, một ḍng sông chỉ ổn
định khi cơ chế và t́nh trạng thủy học
của nó cân bằng với t́nh trạng địa
chất ở nơi mà nó chảy qua. Khi sự cân bằng
nầy mất đi, ḍng sông sẽ tự điều
chỉnh để lập lại sự cân bằng đă
mất qua hiện tượng sạt lở, bồi
lắng, hoặc mănh liệt hơn là di chuyển ḷng
lạch. Sạt lở xảy ra khi bờ hoặc đáy
sông mất cân bằng do ḍng chảy trong sông đổi
hướng hoặc gia tăng vận tốc. Khi vận
tốc ḍng chảy giảm đi, phù sa
sẽ lắng xuống gây bồi lắng.
Hệ
thống thủy lợi hiện nay ở ĐBSCL đă làm cho
cơ chế và t́nh trạng thủy học của sông
Mekong mất cân bằng, không những trong lănh thổ
Việt Nam mà cả trong lănh thổ Kampuchia, nhất là vùng
dọc theo biên giới Việt-Miên. Ở thượng
nguồn, hệ thống đê đập ngăn lũ không cho nước lũ chảy tràn
qua biên giới mà tập trung vào sông rạch làm cho chiều
sâu và vận tốc ḍng chảy gia tăng. Ở
hạ nguồn, việc lấy nước canh tác cùng
với hệ thống đê đập ngăn mặn và
đê biển làm giảm vận tốc ḍng chảy, mà có
nhiều nơi, nước không c̣n luân lưu
được nữa.
Hỏi: KS có thể cho một thí dụ điển h́nh không?
Đáp: Có
thể nói cống đập Ba Lai ở tỉnh Bến Tre
là một thí dụ điển h́nh, v́ công tŕnh nầy là 1
trong 9 công tŕnh của dự án đại thủy nông có tên là
Dự án Ngọt hóa Bắc Bến Tre, với kinh phí lên
đến 1.230 tỉ đồng (khoảng 92 triệu
Mỹ kim). Cống được khánh thành và
đưa vào sử dụng ngày 30 tháng 4 năm 2002.
Từ
đó đến nay, v́ cửa sông Ba Lai bị cống bít
kín, nước sông Ba Lai dồn vào sông Giao Ḥa để
chảy qua sông Mỹ Tho; do đó, nước chảy
rất xiết và làm cho hai bờ sông đều bị
sạt lở. Cống Ba Lai có lẽ cũng
là nguyên nhân chính khiến cho cồn Bà Đáng ở huyện Châu
Thành đang ch́m xuống sông Ba Lai.
Ngày
trước, cồn có diện tích khoảng 300 ha
được dự trù xây dựng điểm du lịch
sinh thái, nay chỉ c̣n vài chục mét vuông mà thôi. Cũng
cần nói thêm là, ngoài ảnh hưởng tiêu cực về
mặt thủy học, cống Ba Lai c̣n có những ảnh hưởng
tiêu cực khác, chẳng hạn như về mặt môi
trường, nông ngư nghiệp, và xă hội.
Hỏi: Các cơ quan chức năng và những người
có trách nhiệm hiện nay ở Việt
Đáp:
Theo nhận xét của tôi, các cơ quan chức năng và
những người có trách nhiệm quy hoạch thủy
lợi ở Việt Nam đă nhận thấy ảnh
hưởng tai hại của hệ thống thủy
lợi đối với t́nh trạng sạt lở và
bồi lắng ở ĐBSCL, nhưng họ không muốn
hoặc không dám khẳng định trực tiếp và rơ
ràng.
Thí dụ như Phó giáo sư - Tiến sĩ
Lê Minh Hùng, Viện Khoa học Thủy lợi th́ cho rằng
“…t́nh trạng xói lở bờ
sông, ḷng sông có nhiều nguyên nhân; trong đó nổi cộm
là sự tác động trực tiếp từ con
người.”
Giáo
sư Tiến sĩ Vơ Ṭng Xuân, Hiệu trưởng
Trường Đại học An Giang cũng nói rằng: “Ngày nay, do tác động của con
người, ḍng chảy biến đổi nhanh, t́nh trạng sạt lở càng phức
tạp.”
KS Huỳnh
Thế Năng, Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát
triển Nông thôn (NNPTNT) An Giang th́ trực tiếp và rơ ràng
hơn một chút, khi ông nhận xét như sau (trích nguyên
văn): “Đến nay, việc quy
hoạch khai thác cát, nuôi trồng thủy sản và hệ
thống kênh thoát lũ ở ĐBSCL đang diễn ra một
cách tự phát, mạnh và bất hợp làm ảnh
hưởng bờ, gây xói lở vách sông. Khắc
phục và điều chỉnh việc nầy vượt
quá khả năng của từng địa phương.
V́ vậy, rất cần Bộ NNPTNT tiến hành ngay
đề tài nghiên cứu chuyên sâu, giúp các địa
phương có cơ sở khoa học để hạn
chế đến mức thấp nhất thiệt hại
và khai thác lợi thế ḍng sông, theo định
hướng phát triển bền vững cả về môi
trường và xă hội.”
Hỏi: Có những biện pháp nào được đưa
ra để khắc phục t́nh trạng sạt lở
ở ĐBSCL không?
Đáp: Dạ
thưa, chỉ có một vài biện pháp cục bộ
được đưa ra ở một vài địa phương,
nhưng những biện pháp nầy cũng không có hiệu
quả, mặc dù rất tốn kém. Thí dụ như
việc xây dựng bờ kè dài 612 m với trị giá
khoảng 120 tỉ đồng để bảo vệ
thị trấn Tân Châu, nhưng thị trấn nầy
đang có nguy cơ ch́m xuống sông Tiền.
Gần đây hơn, một bờ kè ở Bạc
Liêu cũng bị ch́m xuống sông v́ sạt lở. Bờ kè
ở khu vực Tỉnh ủy An Giang ở thành phố Long
Xuyên cũng đang bị sạt lở uy hiếp. C̣n
những biện pháp tổng thể cho toàn vùng ĐBSCL, cũng
theo lời KS Huỳnh Thế Năng,
Giám đốc Sở NNPTNT An Giang, th́ chưa
được nghiên cứu.
Hỏi: Trong phần đầu của chương tŕnh, KS có
cho biết hệ thống thủy lợi hiện nay ở
ĐBSCL có thể có ảnh hưởng đến việc
bồi đấp bờ biển ở phía Nam cửa sông
Cửu Long, và có thể có ảnh hưởng đến
sự an nguy của bán đảo Cà Mau trong tương lai.
KS có thể giải thích thêm về vấn
đề nầy không ạ?
Đáp: Như
chúng ta đă biết, vùng ĐBSCL h́nh thành do phù sa
của sông Cửu Long bồi đấp, và hiện
tượng nầy vẫn đang tiếp diễn. Ngày
trước, phù sa trong nước lũ
chảy tràn lắng đọng đồng đều
ở nội đồng trong vùng Đồng Tháp Mười và
Tứ giác Long Xuyên. Sự bồi lắng nầy
tương đương với mức lún do nền
đất phù sa nén lại, nên ĐBSCL
vẫn duy tŕ được cao độ.
Hệ
thống thủy lợi hiện nay ngăn chận phần
lớn lượng nước lũ chảy tràn; do đó,
vùng nội đồng không c̣n được bồi
đắp như trước, mặt đất sẽ
mất dần cao độ và toàn thể ĐBSCL có nguy cơ
tụt thấp hơn mặt nước biển.
Phù sa trong nước lũ cũng
được sông Tiền và Hậu mang ra biển Đông.
Với một vận tốc cân bằng với ḍng
nước biển ven bờ, lượng phù sa nầy lắng đọng ven bờ
khiến bán đảo Cà Mau lấn ra biển hàng trăm
mét mỗi năm. Hệ thống thủy lợi hiện
nay không những làm giảm lượng phù sa
mà c̣n làm tăng vận tốc ḍng chảy trong sông Tiền
và sông Hậu. Hậu quả là lượng phù sa đă ít
lại bị đẩy ra xa ngoài biển Đông nên không
thể bồi đắp bán đảo Cà Mau như
trước./.