Bangsa Champa
Kính thưa Ban Tổ
chức,
Kính thưa Quư vị Quan
khách,
Trước hết, tôi xin
cảm ơn Ban Tổ chức đă tạo điều
kiện cho tôi phát biểu ư kiến ngày hôm nay, nhân buổi
RA MẮT SÁCH Bangsa Champa của hai tác giả Dohamide và
Dorohiêm. Hai anh Dohamide và Dorohiêm đều
lớn tuổi hơn tôi, tốt nghiệp Đại
học trước tôi và viết sách cũng trước
tôi.
Tôi đọc
được sách của hai anh vào năm 1965, khi tôi
mới ra trường. Gần đây, tôi lại có
cơ duyên quen anh Dohamide tại nhà anh Mai Thanh Truyết.
Xin cảm ơn anh Truyết. Anh Dohamide cũng đă đọc sách của tôi,
nên khi gặp nhau, chúng tôi dễ dàng chia sẻ những
vấn đề lịch sử, nhất là mối quan
hệ Việt Chăm trong quá khứ.
Hôm nay, tôi rất mừng
được đọc quyển Bangsa Champa (viết
tắt BC) do hai anh biên soạn. Theo các anh, trong tiếng
Chăm, từ ngữ bangsa có nghĩa khá rộng, nó hàm ư là
ḍng giống, là nguồn gốc, là chủng tộc... (BC tr.
12)
Thưa quư vị,
Tuy theo
ngành sử khá sớm, tôi chỉ bắt đầu suy
nghĩ nhiều về vấn đề Champa khi tôi
tiếp xúc với các em học sinh Chăm gốc Phan Rang
lên Di Linh học Trung học năm 1965. Tôi c̣n nhớ, lúc
đó, vào cuối tập vở chép bài sử, các em học
sinh Chăm thường chép bản nhạc Hận
Đồ Bàn của Xuân Tiên và các bài thơ của Chế Lan Viên.
Nỗi thương nhớ
nguồn cội của các em học sinh Chăm làm cho
một người dạy sử như tôi phải suy
nghĩ.
Từ đó, tôi thường tự hỏi: Phải
chăng tổ tiên chúng ta đă tiêu diệt Champa? Phải chăng tổ tiên chúng ta đă phạm
phải một lỗi lầm kinh khủng là tội
diệt chủng đối với người Chăm?
Từ đó, cũng như
hai anh Dohamide và Dorohiêm, tôi chú tâm vào vấn đề
nguồn cội dân tộc Việt để t́m hiểu
thêm liên hệ giữa hai nước Việt Champa trong
lịch sử. Tôi đọc kỹ các bộ Việt sử do các tác
giả hiện đại viết như Trần Trọng
Kim, Phạm Văn Sơn, Phan Xuân Ḥa; các bộ chánh sử
cũ như Đại Việt sử kư toàn thư, Khâm
định Việt sử thông giám cương mục. Tôi cũng t́m kiếm những sử liệu Trung
Hoa cũng như Tây phương. Cho đến nay,
tuyệt nhiên tôi chưa t́m ra dấu vết diệt chủng
của bất cứ một chính quyền Việt nào
đối với người Chăm. Ngược
lại, các bộ chánh sử đă ghi rằng vua Lê Hiến
Tông (trị v́ 1497-1504) đă ra sắc chỉ nghiêm trị
những ai đối xử bất công đối với
người Chăm.
Từ thế kỷ
thứ 10 đến thế kỷ 18, khi dần dần
tiến về phương nam, người Việt đă
ảnh hưởng đến đời sống của
người Chăm, nhưng đồng thời văn hóa
Chăm cũng tác động trên đời sống
của người Việt. Đâylà tác
động giao thoa qua lại giữa hai nền văn hóa
Việt Chăm.
Đối với
người Việt, ảnh hưởng Chăm quá lâu ngày,
trở trành quen thuộc mà đôi khi người Việt
không c̣n để ư. Sau đây là một vài thí dụ dễ
nhận ra.
·
Về
phương diện tôn giáo, nữ thần Pô Inư Nagar
tứcThiên Y A Na khi vào nước Việt, biến thể
thành Thánh mẫu Liễu Hạnh, và cả hai đều
được thờ phượng tại núi Ngọc
Trản ở Huế. Một tín đồ nổi tiếng
của đạo nầy là vua Đồng Khánh (trị v́
1885-1888). Đền thờ Thiên Y A Na
ở Điện Ḥn Chén (Ngọc Trản) ở Huế và
Tháp Bà ở Nha Trang, được người Việt
đến chiêm bái quanh năm.
·
Về
phương diện chính trị, trong khi vua Lê và chúa
Trịnh ở Đàng Ngoài theo tổ chức Trung Hoa, có
một tham tụng là tể tướng đứng
đầu triều đ́nh, th́ chúa Nguyễn ở Đàng
Trong đặt tứ trụ đại thần
đứng đầu triều đ́nh, gồm có Nội
tả, Ngoại tả, Nội hữu, Ngoại hữu. Sau
đó, triều đ́nh nhà Nguyễn cũng do tứ trụ
đại thần đứng đầu là Cần chánh
điện đại học sĩ, Văn minh điện
đại học sĩ, Vơ hiển điện đại
học sĩ, và Đông các đại học sĩ. Theo tác
giả Li Tana, trong sách The Nguyễn Cochinchina, Southern Vietnam in
the Seventh and Eighteenth Centuries [Chúa Nguyễn ở Đàng
Trong, Nam phần Việt Nam vào các thế kỷ 17 và 18] th́
h́nh thức nầy thấy được ở Mă Lai,
thuộc văn hóa Ấn Độ, vào Đại Việt
qua ngă Champa.
·
Về
phong tục, áo dài của người phụ nữ
Việt
·
Về
phương diện nhân quyền, xă hội Champa là một
xă hội mẫu hệ. Người phụ nữ rất
nhiều quyền hành trong gia đ́nh nếu không muốn nói
là điều khiển gia đ́nh. Trong cuộc
·
Về
phương diện âm nhạc, những điệu nam ai,
nam b́nh và âm nhạc cung đ́nh Huế đều mang âm
hưởng Champa.
·
Về
thực phẩm, người Chăm ăn bốc th́
người Việt ở Đàng Trong thích ăn cuốn do
tự tay cầm bánh tráng cuốn. V́ lư do
tôn giáo, người Chăm theo Ấn
giáo cử ăn thịt ḅ, người Chăm theo Islam
cử ăn thịt heo, và nói chung người Chăm có
thói quen ăn cá. Từ đó người Việt ở
Đàng Trong thường ăn cá và
những phó sản từ cá. Ví dụ người Đàng
Ngoài thường ăn tương th́
người Đàng Trong ăn nước mắm.
Người Đàng Ngoài thích ăn cà
muối, cải muối th́ người Đàng Trong ăn
mắm nêm, mắm cà, mắm dưa...
Trên đây là sơ
lược những ảnh hưởng của văn hóa
Chăm đối với người Việt. Ngược
lại, văn hóa Việt cũng tác động mạnh
đến người Chăm, mà cao điểm là ngôn
ngữ và chữ viết. Ngày nay, đa
số người Chăm đều nói tiếng Việt
và viết chữ Việt. Ngay cả
trong tiếng Chăm cũng lẫn lộn nhiều từ
ngữ Việt.
Kính thưa quư vị,
Trong lịch sử Việt
Khi đề tựa sách Dân
tộc Chàm lược sử của hai tác giả Dohamide và
Dorohiêm, xuất bản ở Sài G̣n năm 1963, giáo sư
Nghiêm Thẩm đă viết: Ta có thể chắc chắn
từ Quảng Nam vào đến Phan Thiết, trong nhiều
người Việt đă có pha máu Chàm. Trên tạp chí Làng
Văn số 150, xuất bản ở Toronto, tháng 2-1997,
trong bài Quê cũ sách xưa, tác giả Trần Văn Tích
đă viết: ... Qua những đợt di dân trong lịch
sử, những đoàn người từ châu thổ các
sông Hồng, sông Mă, đă đến lập nghiệp ở
Triệu Phong, Hải Lăng. Chắc phải có những
chàng trai tứ chiếng giang hồ từ phương
bắc tới gá nghĩa cùng các nàng Mỵ Ê thôn dă
địa phương để trở thành viễn
tổ của người viết bài nầy...
Mốt tác giả khác, ông
Hồ Trung Tú, trong đặc san Xuân Quảng Nam năm 2001
ở Boston, đă đặt một câu hỏi rất
thiết thực mà có lẽ không ai trả lời được
là trong những người Quảng Nam, ai biết
được ḿnh có bao nhiêu phần trăm máu Việt và
bao nhiêu phần trăm máu Chăm?
Các ví dụ trên cho thất
ngày nay, người Việt ở Trung và Nam phần bắt
đầu ư thức rằng chân dung của tổ tiên ḿnh
không phải chỉ là người Việt đi từ
Bắc vào Nam, mà c̣n có h́nh ảnh của người
Chăm địa phương nữa.
Thưa quư vị,
Cho đến nay, ảnh
hưởng văn hóa hỗ tương Việt Chăm và
Chăm Việt đă lẫn lộn và trở nên quá quen
thuộc trong đời sống chúng ta đến nổi
chúng ta hầu như không c̣n phân biệt được
đâu là Việt, đâu là Chăm? Do đó, khi nh́n về
quá khứ, chúng ta nên mở rộng nếp suy nghĩ mà hai
tác giả Dohamide và Dorohiêm đă viết là cần phải
THAY ĐỔI TƯ DUY (BC, tr. 164), và nhất là dựa trên
căn bản cũng do hai tác giả nầy đưa ra,
đó là căn bản T̀NH NGƯỜI (BC, tr. 361),
để tạo sự hiểu biết và thông cảm
rộng răi giữa hai sắc dân Việt Chăm cùng
sống trên đất Việt.
Chúng ta cần t́m về quá
khứ để bảo tồn và phát huy những nét hay
đẹp của nền văn hóa nguồn cội,
nhưng chúng ta cần đoàn kết để xây dựng
sự b́nh đẳng và dân chủ trên đất
nước Việt Nam chung của chúng ta, trong đó có
khoảng 54 sắc dân chung sống.
Riêng về văn hóa Champa,
thưa quư vị, như tôi đă tŕnh bày ở trên, văn
hóa Champa đă chan ḥa cùng văn hóa Việt; và tôi tin
tưởng một cách mạnh mẽ rằng văn hóa
Việt c̣n, th́ c̣n văn hóa Champa.
Nhân lễ ra mắt sách
Bangsa Champa của hai Dohamide và Dorohiêm, tôi xin chia sẻ
một số suy nghĩ của tôi, và nếu có ǵ thiếu
sót, th́ xin quư vị bổ túc, trong tinh thần học
hỏi và nhất là trên căn bản tinh thần của
một câu ca dao rất quen thuộc là, chúng ta những
người Việt và người Chăm ngày nay tuy
rằng khác giống nhưng chung một giàn..
Trân trọng cảm tạ
và kính chào quư vị.
TRẦN GIA PHỤNG