Chất Phế
Thải Rắn Ở Việt
RFA - Tạp chí Khoa
học & Môi trường (2/01/05)
Hiện tại t́nh
trạng môi trường ở Việt
Hỏi 1: TS MTT đă từng cho
thính giả của ĐÀi ACTD nhiều thông tin về t́nh
trạng rác gia cư hay rác sinh hoạt ở Việt Nam, hôm
nay, trên chương tŕnh Tạp chí Khoa học & Môi trường,
xin TS cho biết t́nh h́nh chung về chất phế thải
rắn từ các công nghệ phát triển ở Việt Nam.
Đáp 1: Trước hết,
chúng ta cần phân biệt các loại chất thải
rắn. Có tất cả 3 loại: chất thải rắn
từ sinh hoạt gia cư gọi là rác sinh hoạt,
chất thải y tế, và chất thải công nghiệp.
Vào ngày 24/11/2004, trong một báo cáo về diễn biến môi
trường năm 2004, ông Mai Ái Trực, Bộ trưởng
Tài nguyên và Môi trường đă tuyên bố chất
thải rắn đang là một vấn để nổi
cộm ở Việt Nam. Mỗi năm có khoảng 15
triệu tấn chất thải rắn phát sinh và dự báo
rằng số lượng nầy tiếp tục gia tăng
nhanh chóng trong thập kỷ sắp đến. Quá tŕnh đô thị hóa và sự phát triển
mạnh mẽ về công nghiệp, hiện đại hóa
các cơ sở y tế sẽ làm tăng đáng kể lượng
chất thải độc hại phát sinh. Và nếu
không xử lư một cách phù hợp sẽ có khả năng
gây ra ảnh hưởng quan trọng dến sức
khỏe con người và môi trường.
Hỏi 2: TS có thể cho biết
sự phân bổ 3 loại chất thải trên hay không?
Đáp 2: Theo thống kê mới
nhất qua Hội thảo xây dựng chiến lược
kiểm soát ô nhiễm ở Việt Nam vào tháng 12 năm
2004, trung b́nh tổng lượng chất thải rắn
hàng năm trên 49 ngàn tấn chia ra theo tỷ lệ sau:
Chất thải gia cư 44%, chất thải y tế 1%, và
chất thải công nghiệp chiếm 55%.
Hỏi 3: Chúng tôi được
biết chất thải gia cư hay chất thải sinh
hoạt được chuyển thẳng đến các băi
rác như Đông Thạnh, G̣ Cát v.v...ở
Tp HCM, c̣n các chất thải y tế và công nghiệp th́ được
đưa đi đâu, thưa TS?
ĐÁp 3: Thưa anh, chất
thải y tế trên nguyên tắc phải được đốt
ở các ḷ đốt trong bịnh viện, nhưng
thực tế th́ không được như thế. Thí dụ ở Hà Nội có 36 bịnh viện mà
chỉ có một bịnh viện có ḷ đốt mà thôi.
Và chất thải nầy dĩ nhiên cũng được
đổ vào các băi rác sinh hoạt gia cư. V́ tính cách quan trọng của vấn đề,
chúng tôi sẽ có một bài thảo luận riêng về
chất thải y tế. C̣n phế
thải rắn công nghiệp, chúng tôi thực sự không
biết một khối lượng quan trọng như
thế đă đi về đâu? Về
các thông tin liên quan đến vấn đề nầy, chúng
tôi hoàn toàn không thấy đăng tải trên báo chí hay trên
mạng. Chúng tôi nghĩ chúng cũng
giống như t́nh trạng của chất thải y
tế là đi vào các băi rác sinh hoạt mà thôi. Theo báo
cáo của Bộ KH, CN& MT th́ trên cả nước có 465
cơ sở gây ô nhiễm quan trọng cần phải
xử lư tức khắc. Chúng tôi xin đan
cử ra đây vài con số vế chất thải công
nghiệp để thính giả có thêm khái niệm về
t́nh trạng nầy ở Việt
Hỏi 4: Theo như TS vừa
tŕnh bày th́ lượng khổng lồ phế thải độc
hại đă
đi vế đâu? và nhà nước có
biện pháp xử lư như thế nào không?
Đáp 4: Trên nguyên tắc
tất cả các thể loại chất thải độc
hại rắn trên cần phải được xử lư
và hiện nay ở Việt Nam chưa có một cơ
sở nào có hệ thống xử lư chất thải
rắn cũng như không có một nhà máy chuyên ngành về
xử lư hóa chất độc hại như công việc
chúng tôi đang làm ở Hoa Kỳ. Để trả lời
câu hỏi của anh, chúng tôi nghĩ các phế thải trên
cũng phải chịu chung số phận như t́nh
trạng phế thải y tế nghĩa là phải đi
vào các băi rác gia cư mà thôi.
C̣n biện pháp xử lư
của nhà nước, chúng tôi không thấy những
giải quyết cụ thể, ngoài việc tổ chức
nhiều buổi hội thảo chuyên đề như Hội nghị xây
dựng chiến lược
kiểm soát ô nhiễm ở Việt Nam, Hội thảo
về thống kê phát thải dioxin va furan; đồng thời
với việc chính phủ ban hành Quy chế quản lư chất
thải, và Phê duyệt chiến lược quản lư chất thải
rắn tại các đô thị và KCN vào năm 2020. Bộ
Tài nguyên & Môi trường đang soạn thảo kế
hoạch quôc gia kiểm soát ô nhiễm năm 2010.
Ngoài việc ban hành
nhiều quy định như thế, mà ngay cả
quyết định buộc 1.300 cơ sở gây ô nhiễm
phải di dời cấp bách khỏi TpHCM từ nhiều năm
qua mà cũng vẫn không giải quyết được. Nên nhớ, tại TpHCM có trện 30.000 cở
sở sản xuất cần phải di dời. Trên b́nh diện cả nước, đă có ghi
nhận là trên 4.300 cở sở cần phải được
xử lư triệt để mà măi cho đến nay sự
việc vẫn như cũ.
Hỏi 5: Xử lư triệt để
là như thế nào xin TS giải thích cho.
Đáp 5: Ngày 22/4/2004 qua Quyết định
của Thủ tướng chính phủ về việc phê
duyệt Kế
hoạch xử lư triệt để các cơ sở gây ô nhiễm môi
trường nghiêm trọng, nhằm tăng cường
công tác bảo bệ môi trường trong thời kỳ
công nghiệp hóa và hiện đại hóa. Trong quyết định trên gồm 4
Điều, mà mục tiêu trước mắt là cho đến
năm 2007 phải tập trung xử lư 439 cơ sở gây ô
nhiễm môi trường nghiêm trọng trên tổng số
4.300 cơ sở đă được kiểm kê từ năm
2002. Và đến năm 2012 là phải xử
lư tất cả cơ sở c̣n lại. Về nguyên
tắc xử lư triệt để được thực
hiện trên căn bản bảo đăm sự phát triển
bền vững. C̣n về giải pháp cơ bản trong
Quyết định có thể được trích lược
sau đây:
- Nghiên cứu, xây
dựng, ban hành mới hoặc bổ sung hệ thống
các văn bản quy phạm luật;
- Đa dạng hóa các
nguồn vốn đầu tư để thực
hiện kế hoạch;
- Chính sách giảm
thuế cho các chủ cơ sở có hệ thống xử
lư;
- Khuyến khích đổi
mới và nâng cấp các quy tŕnh công nghệ, áp dụng công
nghệ sạch;
- Tăng cường năng
lực quản lư nhà nước;
- Đẩy mạnh công
tác giáo dục và truyền thông đến đại chúng;
- Tăng cường
công tác quốc tế;
- Thực hiện các
biện pháp cưởng chế hành chính các cơ sở vi phạm.
Nh́n chung,
quyết định nầy cũng như bao quyết định
khác về môi trường chỉ có giá trị h́nh thức
trên giấy tờ, và khó áp dụng được trong điều
kiện t́nh h́nh công nghệ ở Việt
Hỏi 6: Tại sao TS có
những nhận định khá tiêu cực về Quyết định
vừa kể trên, v́ lư do nào mà TS đă đi đến
kết luận như vậy?
Đáp 6: Từ độ 10 năm
qua, Việt Nam đă ban hành rất nhiều Nghị
quyết, Quyết định từ trung ương đến
địa phương về việc bảo vệ môi trường,
từ việc dề nghị đóng cửa công ty bột
ngọt Vedan ở Biên Ḥa của Sở KH&MT TpHCM từ năm
1997, đến việc xử lư các vi phạm của
hệ thống nhà máy dệt nằm dọc theo kinh Tham Lương
từ hơn hai năm nay. Nhưng tất
cả các cơ sở đan cử trên vẫn tiếp
tục sinh hoạt b́nh thường cho đến nay.
Điều nầy nói lên được tính
cách quản lư môi trường của Việt
Hỏi 7: Xin TS cho biết
tại sao nhà nước phải trực tiếp tham gia vào
công cuộc xử lư nầy mà không phải là tư nhân?
Đáp 7: Như đă nói ở
phần trên, tư nhân Việt Nam chưa đủ khả
năng tài chính và kỷ năng để thiết lập
một nhà máy xử lư hoàn chỉnh, do đó cần phải
có sự trợ lực của nhà nước hay đầu
tư của ngoại quốc v́ đây là một vấn
nạn lớn có tầm vóc quốc gia cần phải có
vốn đầu tư quan trọng và công nghệ cao
cấp.
Trước hết
Việt
Một khi Việt
Kính chào Quư thính giả
của Đài ACTD