CHẤT DA CAM VÀ UNG THƯ BẠCH HUYẾT CẦU MÃN TÍNH
Chạy tít lớn, bỏ qua chữ nhỏ
Nguyễn Minh Quang
Tháng 5 năm 2003
Ngày 23 tháng 1 năm 2003, Hội đồng Cổ võ Sức khỏe và Ngăn ngừa
Bệnh tật của Viện Y khoa (IOM) đăng một thông cáo báo chí trên trang
web của Viện Hàn lâm Khoa học Quốc gia (NAS) để thông báo về việc
phổ biến phúc trình Veterans and Agent Orange: Update 2002 (Cựu Chiến
binh và Chất Da cam: Cập nhật hóa 2002) (VAO 2002). Phúc trình VAO
2002 do Ủy ban Duyệt xét Ảnh hưởng Đối với Sức khỏe của Cựu Chiến
binh phục vụ tại Việt Nam có Tiếp xúc với Thuốc Diệt cỏ (Cập nhật
hóa lần Thứ tư), gọi tắt là Ủy ban IOM, soạn thảo. Phúc trình VAO
2002 “... tái thẩm định sáu nghiên cứu về việc tiếp xúc với
thuốc diệt cỏ có chứa đựng tin tức về bệnh ung thư bạch huyết cầu
mãn tính (chronic lymphocytic leukemia (CLL)) cùng các ảnh hưởng đối với
sức khỏe khác. Việc tái cứu xét cho thấy bằng chứng đầy đủ của
một sự liên hệ giữa việc tiếp xúc với các hóa chất phun ở Việt
Nam và nguy cơ mắc bệnh CLL.” (1) Thông cáo báo chí cũng cho biết
là ấn bản của VAO 2002 có thể được mua ỏ nhà phát hành của NAS; số
điện thoại (202) 334-3313 hoặc 1-800-624-6242, hoặc có thể đặt mua qua
hệ thống internet ở địa chỉ http://www.nap.edu.
Tuy nhiên, các phóng viên có thể nhận một bản vỗ (pre-publication
copy) ở Phòng Thông tin của NAS. IOM là một cơ quan bất vụ lợi tư
nhân có nhiệm vụ đề ra các khuyến cáo về chánh sách y tế qua một
hợp đồng giữa Quốc hội Hoa Kỳ và NAS.
Ngay sau khi thông
cáo báo chí được phổ biến, các hãng thông tấn quốc tế như AP và AFP
liền phóng đi những hàng tít lớn. Dưới hàng tít “Liên kết giữa Ung
thư máu (leukemia) và Chất Da cam được tìm thấy,” AP tường thuật rằng “Các
nhà nghiên cứu đã tìm thấy sự liên kết giữa một loại ung thư và
chiến binh phục vụ ở Việt Nam có tiếp xúc với thuốc diệt cỏ giống
như Chất Da cam, khiến cho Bộ Cựu Chiến binh [VA] phải loan báo rằng
Bộ sẽ nới rộng phúc lợi cho cựu chiến binh mang chứng bệnh nầy.” (2)
Bảng tin “Chất Da cam được liên kết với ung thư máu” của AFP tường
thuật rằng “Chất Da cam, một loại thuốc khai quang được quân lực
Hoa Kỳ sử dụng trong cuộc chiến Việt Nam, vừa được liên kết với
bệnh ung thư bạch huyết cầu mãn tính gây khổ đau cho cựu chiến binh,
khiến cho chánh phủ Hoa Kỳ phải nới rộng việc bồi thường cho cựu chiến
binh mang chứng bệnh nầy.” (3) AFP cũng trích lời tuyên bố của Bộ
trưởng Bộ Cựu Chiến binh Anthony Principi cho rằng “Bằng chứng vững
chắc vừa hiện ra trong giới khoa học cho thấy việc tiếp xúc với
thuốc diệt cỏ như Chất Da cam thì có liên hệ với CLL... Tôi đang hành
sử quyền hạn của tôi để bảo đảm rằng các cựu chiến binh phục vụ
tại Việt Nam mắc bệnh CLL sẽ được hưởng toàn thể phúc lợi dành cho
họ... Điều đáng buồn là chúng tôi phải tự xác định sự liên kết,
bởi vì chúng tôi biết rằng bệnh ung thư (của cựu chiến binh) có thể
do việc phục vụ chiến trường gây ra. Nhưng đây là một điều đúng cần
phải làm.”
Dĩ nhiên, các bảng
tin với hàng tít lớn nầy đã xuất hiện trên hệ thống internet và
trên báo chí khắp nơi trên thế giới. Nhưng chúng lại không có một
ghi chú nào cho những hàng chữ nhỏ. Các hàng chữ nhỏ nầy được in
trong bản vỗ của phúc trình VAO 2002, từ trang 283 đến trang 285, cũng
được đăng trên website của NAS (4). Nguyên văn của các hàng chữ nhỏ
như sau:
Tóm lược các Nghiên cứu
về CLL
Thể theo
lời yêu cầu của Bộ Cựu Chiến binh cũng như CLL có nhiều mối tương
đồng với NHL [Non-Hodgkin Leukemia] hơn với các loại ung thư máu khác
(đặc tính về miễn nhiễm hóa học, nguồn gốc của tế bào B, và sự
tiến gần tới một dạng cấp tính của NHL), ủy ban tái thẩm định dữ
kiện dịch tể mà ủy ban đang có để xác định xem CLL có hội đủ điều
kiện để được tái xếp hạng liên quan đến sự liên hệ với thuốc diệt
cỏ. Dữ kiện thích đáng được tóm tắt trong Bảng 6-50.
Ủy ban
duyệt xét lại sáu nghiên cứu đã được tường trình trong các lần cập
nhật trước, trong đó CLL được điều tra một cách riêng biệt. Waterhouse
và một số tác giả (1996) đã thực hiện một cuộc nghiên cứu về khả
năng có thể gây ung thư cho 1.706 người (nam và nữ) ở một vùng nông
thôn thuộc tiểu bang Michigan từ năm 1959 đến 1987. Kết quả cho thấy
có một sự gia tăng đáng kể trong lymphopoietic neoplasma, NHL, bệnh
Hodgkin, và CLL (tổng hợp SIR = 1.40, 95% CI 1.0-1.9, p=0.03). Waterhouse
và một số tác giả (1996) cũng thực hiện một cuộc nghiên cứu có
kiểm soát về các yếu tố rủi ro cho 74 bệnh nhân có bệnh lymphoma và
leukemia phù hợp với bốn điều kiện cho mỗi bệnh. Chỉ có lý lịch gia
đình là có liên hệ đáng kể với bệnh. Kết quả cho thấy có một sự
tương quan với việc sử dụng thuốc trừ sâu (insecticides), nhưng dữ
kiện dùng trong việc nghiên cứu không phân biệt giữa thuốc diệt cỏ
(herbicides) với thuốc trừ sâu và thuốc trừ nấm (fungicides). Amadori
và một số tác giả (1995) thực hiện một cuộc nghiên cứu có kiểm
soát dựa trên dân số trong một vùng nông nghiệp ở Ý. Đối tượng
được nghiên cứu trong nông nghiệp, được gọi là nông dân hay nông
dân nuôi gia súc, thì có nguy cơ mắc bệnh CLL cao (OR = 1.6, 95% CI
0.5-5.2 và OR = 3.1, 95% CI 1.1-8.3). Nếu kết hợp cả hai nhóm thì OR là
2.3 (95% CI 0.9-5.8). Dữ kiện về việc tiếp xúc với thuốc diệt cỏ thì
không được công bố. Cuộc nghiên cứu về nguy cơ mắc bệnh ung thư của
các ông làm vườn ở Đan Mạch có tiếp xúc nhiều với thuốc trừ sâu
(Hansen và một số tác giả, 1992) cho thấy một sự gia tăng đáng kể
cho CLL (hệ số nhiễm bệnh tiêu chuẩn, SMbR = 275, 95% CI 101-599) dựa trên
kết quả của 6 trường hợp tiếp xúc. Bản phúc trình cho biết những
người làm vườn ở ngoài trời tiếp xúc thường xuyên với thuốc diệt
cỏ nhưng họ cũng tiếp xúc với thuốc trừ sâu và thuốc trừ nấm trong
suốt vụ mùa; tuy nhiên, dữ kiện về việc tiếp xúc không được công
bố cho các trường hợp CLL. Blair và White (1985) tường trình rằng mức
tử vong do CLL của nông dân Nebraska từ năm 1954 đến 1974 thì gia tăng
đáng kể (OR = 1.7). Nông dân sống trong các quận hạt có liên quan
đến kỹ nghệ nuôi bò và sản phẩm về sữa thì có nguy cơ cao hơn; tuy
nhiên, dữ kiện về việc tiếp xúc với thuốc diệt cỏ của nhóm CLL thì
không được công bố.
Có hai
trong số các nghiên cứu dịch tể học tường trình về việc tiếp xúc
với thuốc diệt cỏ và CLL. Trong một nghiên cứu trên 1.675 người đàn
ông da trắng ở Iowa chết vì leukemia (Blair và White, 1985), thì CLL và
một dạng của ung thư bạch huyết cầu mãn tính (nonspecific nonacute
lymphocytic leukemia) đã gia tăng một cách đáng kể trong nông dân (OR =
1.7). Các phân tích bổ túc cho thấy có mối liên hệ chặt chẽ giữa
số người chết vì CLL trong các quận hạt với diện tích trồng đậu nành
và diện tích được phun thuốc diệt cỏ. Brown và một số tác giả (1990)
thực hiện một cuộc nghiên cứu phỏng vấn có kiểm soát dựa trên dân
số của 578 người đàn ông da trắng mắc bệnh leukemia và 1.245 trường
hợp kiểm soát sinh sống ở Iowa và Minnesota. Số tử vong do CLL (244
trường hợp) của nông dân thì cao hơn dân số không làm nghề nông (OR
= 1.4). Khi nguy cơ được tính toán cho các nhóm CLL, OR đã gia tăng đáng
kể cho việc sử dụng bất cứ thuốc diệt cỏ (OR = 1,4), bất cứ thuốc
trừ sâu (R = 1,3), và bất cứ thuốc trừ sâu cho thú vật (OR = 1,3).
Nguy cơ mắc bệnh CLL của nông dân có sử dụng 2,4-D là 1,3. Nguy cơ
mắc bệnh CLL của những người có sử dụng 2,4,5-T ít nhất 20 năm trước
khi phỏng vấn thì gia tăng đáng kể (OR = 3.3, 95% CI 1.2-8.9).
Bertazzi
và một số tác giả (2001) lượng định ung thư bạch huyết cầu trong khi
theo dõi cư dân Seveso sau 20 năm. Sự gia tăng rủi ro không được nhận
thấy, với chỉ số rủi ro tương đối là 1,1 (95% CI, 0.3-4.4) cho cư dân
trong vùng B và 1.0 (95% CI, 0.2-3.9) cho cư dân của hai vùng A và B.
Không có
một nghiên cứu đặc biệt về cựu chiến binh tham chiến tại Việt Nam
và CLL nào được phổ biến sau Cập nhật hóa 2000 (IOM,
2001).
Tổng hợp
Việc tái
phân tích các nghiên cứu dịch tể học cho thấy rằng nghề nông, đặc
biệt ở nơi có tiếp xúc với thuốc diệt cỏ 2,4-D và 2,4,5-T, thì có
liên hệ đến nguy cơ chết vì bệnh CLL một cách đáng kể. Nhiều nghiên
cứu khác hổ trợ cho giả thuyết cho rằng việc tiếp xúc với thuốc
diệt cỏ có thể có nguy cơ mắc bệnh NHL. Hầu hết các trường hợp CLL
và NHL phản ảnh sự biến thành ung bướu của các tế bào B, do đó các
bệnh nầy có thể có chung một nguyên nhân (etiology).
Kết luận
Tính vững
chắc của bằng chứng
Dựa trên
căn bản của việc lượng định, ủy ban kết luận rằng có đầy đủ bằng
chứng cho một sự liên hệ giữa việc tiếp xúc với ít nhất một trong
các hóa chất được nghiên cứu (2,4-D, 2,4,5-T hay TCDD, picloram, hoặc
cacodylic acid) với bệnh CLL.
Mức khả
tín sinh học (Biologic plausibility)
Không có
một nghiên cứu trên thú vật nào cho thấy sự gia tăng bệnh CLL sau
khi tiếp xúc với các hóa chất được nghiên cứu. Phần tóm lược tổng
quát của mức khả tín sinh học về mức độ gây ung thư của TCCD và
thuốc diệt cỏ được trình bày ở cuối chương nầy. Chương 3 thảo luận
về các nghiên cứu mới đây liên quan đến mức khả tín sinh học.
Sự gia
tăng nguy cơ mắc bệnh của Cựu chiến binh phục vụ tại Việt Nam
Dữ kiện
hạn chế trên cựu chiến binh phục vụ tại Việt Nam không cho thấy một
sự gia tăng về nguy cơ mắc bệnh CLL.
Những hàng chữ nhỏ
nầy dường như bị bỏ qua, bởi chính những người đã viết hoặc duyệt
xét chúng!
Thứ nhứt, Ủy ban IOM đã bỏ qua các chi tiết được mô
tả trong phần “Tóm lược các nghiên cứu về CLL” để kết luận rằng “...
có đầy đủ bằng chứng cho một sự liên hệ giữa việc tiếp xúc với ít
nhất một trong các hóa chất được nghiên cứu (2,4-D, 2,4,5-T hay TCDD,
picloram, hoặc cacodylic acid) với bệnh CLL.” Ủy ban IOM dường như tự
mâu thuẫn khi kết luận rằng “Không có một nghiên cứu trên thú
vật nào cho thấy sự gia tăng bệnh CLL sau khi tiếp xúc với các hóa
chất được nghiên cứu.”
Trừ phi Ủy ban IOM
có thêm dữ kiện và tin tức mà không phổ biến, các kết quả của
việc duyệt xét không đủ để thuyết phục có một sự liên hệ giữa
thuốc diệt cỏ và CLL. Thật vậy, bốn trong số sáu nghiên cứu không
thể cung cấp dữ kiện về việc tiếp xúc với thuốc diệt cỏ. Còn hai
nghiên cứu tường trình về việc tiếp xúc với thuốc diệt cỏ và CLL
thì không cho biết nông dân có tiếp xúc với các hóa chất khác
ngoài thuốc diệt cỏ hay không. Rất có thể là các nông dân đã có
tiếp xúc với các hóa chất khác bởi vì một trong hai nghiên cứu nầy
đã đề cập đến thuốc trừ sâu và thuốc trừ sâu cho thú vật. Một
trong những nghiên cứu lượng định bệnh ung thư bạch huyết cầu trong
việc theo dõi cư dân ở Seveso sau 20 năm. Thay vì dùng nghiên cứu
Seveso nầy như là một nghiên cứu thích hợp và tin cậy nhất trong việc
lượng định, Ủy ban IOM đã quyết định bỏ qua. Ủy ban IOM bỏ qua nghiên
cứu Seveso có lẻ vì nó không cho thấy một sự liên hệ nào giữa việc
tiếp xúc với dioxin và bệnh CLL.
Ủy ban IOM cũng bỏ
qua việc tuân thủ các tiêu chuẩn của mình trong việc lượng định xem
bằng chứng có đầy đủ hay không cho một sự liên hệ (được in bằng
chữ nhỏ thật sự) trong Bảng ES-1. Các tiêu chuẩn nầy như sau “Bằng
chứng được xem là đầy đủ để kết luận rằng có một sự liên hệ chắc
chắn. Có nghĩa là, một sự liên hệ chắc chắn được quan sát giữa thuốc
diệt cỏ và kết quả của việc nghiên cứu, trong đó cơ hội (chance),
tính thiên vị (bias), và sự lộn xộn (confounding) có thể loại trừ
thích đáng.” Dựa theo các tiêu chuẩn nầy, các nghiên cứu được Ủy
ban IOM dùng cho việc duyệt xét, ngoại trừ nghiên cứu Seveso, phải
được loại trừ bởi vì sự lộn xộn của chúng.
Đây không phải là
lần đầu tiên một Ủy ban IOM bỏ qua những hàng chữ nhỏ của chính họ.
“Vượt quá sự đe dọa đối với chánh sách công cộngï, Ủy ban IOM
quyết định rằng có một sự liên hệ giữa Chất Da cam và bệnh vẹo
xương sống (spina bifida), một loại dị tật bẩm sinh do cột xương sống
không đóng kín. Ủy ban đã bỏ qua sự kiện là không có một bằng chứng
nào cho thấy bất cứ một mức độ tiếp xúc nào của người cha đã gây
ra dị tật bẩm sinh, và không có một cơ chế sinh học khả tín nào có
thể gây dị tật bẩm sinh như vậy” (5).
Thứ nhì, AP và AFP quên đọc các hàng chữ nhỏ, hoặc
quên nhận bản vỗ của phúc trình VAO 2002, khi tường thuật rằng “Các
nhà nghiên cứu đã tìm ra sự liên kết giữa một loại ung thư máu với
các chiến binh phục vụ tại Việt Nam có tiếp xúc với Chất Da cam...”
và “Chất Da cam, một loại thuốc khai quang được quân lực Hoa Kỳ sử
dụng trong cuộc chiến Việt Nam, đã được liên kết với một loại ung
thư máu mãn tính đang hành hạ các cựu chiến binh...” Không có một
nơi nào trong phúc trình VAO 2002 xác định một sự liên kết giữa CLL và
cựu chiến binh phục vụ tại Việt Nam! Ngược lại, Ủy ban IOM kết luận,
trên trang 285, rằng “Dữ kiện hạn chế trên cựu chiến binh phục vụ
tại Việt Nam không cho thấy một sự gia tăng về nguy cơ mắc bệnh CLL.”
Sau cùng, VA bỏ qua, nếu không muốn nói là quên
đọc, các hàng chữ nhỏ trong phần kết luận của Ủy ban IOM khi dựa
vào kết quả điều tra của ủy ban nầy để quyết định nới rộng việc bồi
thường cho cựu chiến binh phục vụ tại Việt Nam đang đau khổ vì loại
ung thư nầy. Các hàng chữ nhỏ nầy được in trong bản vỗ phúc trình VAO
2002, trên trang 6, nói rằng “Cũng cần lưu ý rằng ủy ban được giao
nhiệm vụ duyệt xét dữ kiện khoa học, chứ không có nhiệm vụ khuyến
cáo liên quan đến chánh sách của VA; cho nên, các kết luận trình bày
trong Bảng ES-1 không nhằm mục đích đề nghị, trực tiếp hay gián tiếp,
các quyết định có liên quan đến chánh sách. Hơn thế nữa, các kết
luận chỉ đề cập đến sự liên hệ giữa việc tiếp xúc với các hóa
chất và hậu quả về sức khỏe của chúng trong dân số con người, chứ
không đề cập đến vấn đề sức khỏe của một cá nhân khả dĩ có liên
quan đến hay gây ra bởi thuốc diệt cỏ được nghiên cứu,” và trên
trang 285, nói rằng “Dữ kiện hạn chế trên cựu chiến binh phục vụ
tại Việt Nam không cho thấy một sự gia tăng về nguy cơ mắc bệnh CLL.”
Trên thực tế, “...không ai biết có bao nhiêu
cựu chiến binh phục vụ tại Việt Nam đã được khám nghiệm là mang
bệnh,... và có nhiều ủng hộ viên của cựu chiến binh tự hỏi không
biết có một cựu chiến binh nào đang đau khổ vì CLL hay không.” (6)
Có lẽ là không bởi vì “... Tôi đã làm việc nầy trong 14 năm qua
và tôi chưa bao giờ thấy một cựu chiến binh nào đến và nói với tôi
‘Tôi bị bệnh ung thư bạch huyết cầu mãn tính.’ Chưa bao giờ,” Phil
Kraft cho biết như vậy (6). Ông Kraft là một giám đốc chương trình của
Quỹ Dịch vụ Cựu Chiến binh Quốc gia (National Veterans Services Fund),
một tổ chức bất vụ lợi chuyên cung cấp ý kiến và các dịch vụ khác
cho cựu chiến binh phục vụ trong cuộc chiến Vùng Vịnh và Việt Nam. Có
lẽ đây là lý do tại sao các cựu chiến binh phục vụ tại Việt Nam
hoan nghênh, nhưng không hài lòng với, quyết định nới rộng bồi thường
của VA liên quan đến CLL!
REFERENCES
1.
The National Academies. January 23, 2003. “New Report Supports
Association Between Agent Orange and One Form of Chronic Leukemia.” Office of
News and Public Information. http://www4.nationalacademies.org/news.nsf
2.
Associated Press. January 23, 2003. “Leukemia, Agent Orange link found.”
Washington. http://www.usatoday.com/news/health
3.
Agence France Press. January 25, 2003. “Agent Orange linked to
leukemia.” http://www.theage.com.au/articles
4.
http://books.nap.edu/books/030908616/html/1.html
5.
Michael Gough. May 20, 2002. “The Political Science of Agent Orange.”
Presented at MIT Security Studies
Program Conference on “Acceptable Weapons,” Watertown, Massachusetts. http://web.mit.edu/ssp/Publications/working_papers/wp02-1.pdf
6.
Amanda Gardner. January 24, 2003. “Vets Welcome Agent Orange Finding,
But Want More, Complain of a lack of research on Vietnam vets’ health.”
HealthScout News. http://www.hon.ch/News/HSN/511456.html