CHẤM DỨT HUYỀN THOẠI CHẤT DA CAM
Michael
Fumento, Scripps Howard News Service - 26 tháng 2 năm 2004
Nguyễn Minh Quang chuyển ngữ
- 07/2004
Michael
Fumento
Lời người
dịch: Michael
Fumento là một tác giả, phóng viên, và luật sư chuyên
về những vấn đề khoa học và y
tế. Ông là thành viên của Viện Hudson
và là một bỉnh bút khoa học của Scripps Howard News
Service. Ông là tác giả của nhiều sách đă
xuất bản như cuốn Science Under
Siege và Polluted Science. Cuốn mới nhất,
BioEvaluation: How Biotechnology is Changing Our Word, do nhà Encounter
Books xuất bản năm 2003. Ông
từng phục vụ trong binh chủng nhảy dù của
Quân lực Hoa Kỳ từ năm 1978 đến 1982.
Chất Da cam vẫn luôn
bị các chuyên viên môi trường, những nhóm phản
chiến, và các nhóm nạn nhân cựu chiến binh tố cáo
là hết sức độc hại.
Giống như các cơ quan
truyền thông, với những hàng tít lớn như “Nghiên
cứu Cho thấy Nguy cơ bị Ung thư của Cựu
chiến binh Tiếp xúc với Dioxin ở Việt Nam Gia
tăng Rơ rệt” (Agence France Presse) và “Nghiên cứu:
Chất Da cam Liên kết với Nguy cơ bị Ung thư”
(Associated Press Online).
Chuyện tiếu
lâm: Không ai báo cáo rằng tỉ lệ ung thư
bao tử của thành viên Rach Hand chỉ bằng phân nửa
tỉ lệ ung thư được ước tính.
Các sự kiện nầy và hằng
hà sa số những mẩu chuyện tương tự
đều dựa vào một nghiên cứu trên cựu
chiến binh của Chiến dịch Ranch Hand
được đăng tải trong số tháng 2 của Tập
san Y khoa Nghề nghiệp (Journal of Occupational
Medicine). Thành viên Ranch Hand là những người đă
phun thuốc diệt cỏ Da cam và là nhóm cựu chiến
binh duy nhất được biết là có tiếp xúc
với chất Da cam và một thành phần rất nhỏ
nhưng nổi tiếng của nó, dioxin. Nhóm Rach Hand
đă được theo dơi trong 22
năm qua, và cứ 3 năm th́ kết quả lượng
định được công bố một lần.
Lần nầy,các
nhà nghiên cứu thấy rằng số trường hợp
ung thư da ác tính (malignant melanoma) th́ nhiều gấp đôi
và số trường hợp ung thư nhiếp hộ
tuyến (prostate cancer) th́ nhiều hơn 50 % so với dân
số của cả nước.
Cả hai khám phá nầy đều
quan trọng trên phương diện thống kê, có nghĩa
là, chỉ có một xác suất 5 % để chúng có thể
xảy ra một cách ngẫu nhiên. Điều
đó có vẽ rất thuyết phục, nếu bạn
không thật sự chịu khó để đọc các
nghiên cứu.
Trước hết, bạn nên
lưu ư rằng nhóm cựu chiến binh chưa bao giờ
phun thuốc diệt cỏ trong cuộc chiến Việt Nam, dùng để so sánh trong
việc lượng định, cũng có tỉ lệ ung
thư nhiếp hộ tuyến cao như
nhóm Ranch Hand. Như vậy, chỉ có nhóm Ranch Hand là có
tỉ lệ ung thư da cao.
Hơn nữa, nếu kết
hợp tất cả các dạng ung thư th́ con số
nhiễm bệnh và tử vong của nhóm Ranch Hand không gia
tăng nhiều so với dân số tổng quát hoặc nhóm
so sánh. Thật vậy, tỉ lệ ung thư
bao tử của nhóm Ranch Hand chỉ bằng phân nửa
tỉ lệ của hai nhóm kia.
Nếu bạn tin rằng Chất
Da cam hay dioxin làm gia tăng ung thư da và
nhiếp hộ tuyến, bạn cũng phải thừa
nhận rằng nó pḥng ngừa ung thư bao tử.
Nhưng không một ai tuyên bố như thế; và chắc
chắn rằng không một ai trong các cơ quan truyền
thông đề cập đến ung thư
bao tử.
Lời cáo buộc tan ră thêm nếu
bạn xem xét các nghiên cứu về việc tiếp xúc
tập thể với dioxin do nghề nghiệp hay tai nạn trong nửa thế kỷ qua.
Các nghiên cứu nầy bao gồm tai nạn ṛ rỉ ở
nhà máy hóa chất ở Bremerhaven, Đức vào năm 1953 và
vụ nổ ở nhà máy hóa chất ở Seveso, Ư vào năm
1976.
Việc bồi
thường Chất Da cam có thể phản ánh sự
ăn năn đối với cung cách mà
những người chống đối như “Hà Nội
Jane” Fonda và chắc chắn là John Kerry (ngồi phía sau)
đă đối xử với cựu chiến binh khi họ
trở về nước.
Những người tiếp xúc với
dioxin trong hai tai nạn trên
được chia làm 4 nhóm chánh và nhiều nhóm nhỏ.
Mức độ ô nhiễm dioxin trong tất cả
những nhóm nầy làm lu mờ mức
độ ô nhiễm của nhóm Ranch Hand. Kết
quả của các nghiên cứu nầy có một điểm
đồng nhất, đó là sự thiếu
vắng của sự tương đồng
(commonality).
Một vài nhóm có tỉ lệ
non-Hodgkin’s lymphoma cao hơn, nhưng ở các loại ung thư khác th́ không cao hơn. Một vài
nhóm chỉ có tỉ lệ soft-tissue sarcoma cao, trong khi
một vài nhóm khác chỉ có tỉ lệ ung thư
phổi cao. Một vài nhóm th́ có tỉ lệ ung thư bao tử cao. Trong khi
đó, vài nghiên cứu không cho thấy sự gia tăng thái
quá trong khi lượng định, nhưng cho thấy
sự gia tăng thái quá sớm hơn hoặc trể
hơn một vài năm.
Chúng ta nghĩ ǵ về sự
độc hại của dioxin hay về những khám phá
mới nhất của nghiên Ranch Hand khi mà những tác
hại bị cáo buộc lúc ẩn lúc hiện như nụ
cười toe toét của con mèo Cheshire? Ông Robert Golden,
Chủ tịch công ty ToxLogic ở tiểu bang Maryland cho
biết, “Nếu bạn đối phó với một nhân
tố thật sự gây ung thư cho con người (real
human carcinogen), bạn phải thấy một vài sự
đồng nhất (consistency) từ nước nầy qua
nước khác, từ nghiên cứu nầy qua nghiên cứu
khác, và từ nhà máy nầy qua nhà máy khác.”
Nhưng điều đáng ngạc
nhiên nhất là không có một nhóm nào trong vô số các nhóm
tiếp xúc tập thể với dioxin có tỉ lệ ung thư da hoặc nhiếp hộ tuyến
cao. Thật vậy, không có một nghiên cứu
trên con người đă được phổ biến nào
liên kết dioxin với ung thư da
hoặc ung thư nhiếp hộ tuyến.
Lời giải thích hợp lư
nhất cho các khám phá mới của nghiên cứu Ranch Hand là,
khi phân tích với những con số tương đối
nhỏ, chỉ một trường hợp ung thư
nhiều hơn trong nhóm có tiếp xúc hay chỉ một
trường hợp ung thư ít hơn trong nhóm so sánh có
thể thay đổi hoàn toàn kết quả phân tích.
Cũng như các cơ quan
truyền thông đă bỏ qua, Quốc hội và Bộ
Cựu chiến binh rồi cũng sẽ bỏ qua. Nhưng nghiên cứu
Ranch Hand là bản cáo trạng tai hại của
Chương tŕnh Trợ cấp Phỏng đoán (presumptive
benefits plan) của Bộ Cựu chiến binh, theo đó,
tất cả cựu chiến binh tham chiến ở
Việt Nam, ngay cả những người không có tiếp
xúc với Chất Da cam, đều có thể
được trợ cấp nếu họ mang bệnh
nằm trong danh sách Chất Da cam (Agent Orange list). Có
mười bệnh ung thư hiện
đang được phỏng đoán; bạn có nghĩ
rằng danh sách sẽ giảm xuống c̣n hai? Bạn có tin tiểu quỉ ngoài tiểu quỉ
bánh Keebler? Chất Da cam luôn luôn là
một vấn đề chánh trị chứ không phải là
một vấn đề khoa học. Điều đó sẽ không bao giờ thay
đổi. Chánh trị đ̣i
hỏi các trợ cấp phỏng đoán phải
được tiếp tục.
Một số người
có thể nghĩ rằng đây là một cách bồi
thường gián tiếp cho cựu chiến binh tham
chiến ở Việt Nam v́ họ
đă từng bị phỉ nhổ trước đây. Nếu
đúng như vậy, tại sao không cho tất cả
mọi người một số tiền thưởng
(bonus) thay v́ chỉ trả cho một số người
chọn lọc và nhốt tất cả mọi
người trong nỗi kinh hoàng của huyền thoại
Chất Da cam?
HỒI TƯỞNG
VIỆT NAM: CÓ PHẢI
CHẤT DA CAM GÂY RA BỆNH TIỂU ĐƯỜNG?
Michael
Fumento
Reason - Tháng 7 năm 2000
Nguyễn Minh Quang chuyển ngữ
- 07/2004
Michael
Fumento
Lời người dịch: Michael Fumento là một
tác giả, phóng viên, và luật sư chuyên về những
vấn đề khoa học và y tế. Ông
là thành viên của Viện Hudson và là một bỉnh bút khoa
học của Scripps Howard News Service. Ông là tác
giả của nhiều sách đă xuất bản như
cuốn Science Under Siege và Polluted Science.
Cuốn mới nhất, BioEvaluation: How Biotechnology is
Changing Our Word, do nhà Encounter Books xuất bản năm
2003. Ông từng phục vụ trong binh
chủng nhảy dù của Quân lực Hoa Kỳ từ
năm 1978 đến 1982.
Các nhóm cựu chiến
binh Hoa Kỳ, từ lâu, vẫn xem Chất Da cam, một
loại thuốc diệt cỏ gây nhiều tranh luận
dùng để khai quang rừng rậm trong cuộc chiến
Việt Nam, như là một kẻ hung ác hơn cả
Hồ Chí Minh và Henry Kissinger gộp lại. Việc
tiếp xúc với Chất Da cam bị gán cho là nguyên nhân
của hầu hết các căn bệnh mà các cựu
chiến binh tham chiến ở Việt Nam và con cái của họ
phải gánh chịu từ khi họ hoàn tất thời gian
phục vụ. Các căn bệnh nầy bao gồm
tất cả mọi thứ từ ghẻ, chóng mặt, ói
mữa, nhức đầu đông, đau bụng, và
trầm cảm cho đến vô số bệnh ung thư và dị thai.
Một số
người muốn chúng ta nghĩ rằng Bác Hồ là
một người tốt (good guy) hơn
những người đă ra lệnh phun Chất Da
cam
Quốc hội và Bộ
Cựu chiến binh đă đáp ứng bằng hai
phỏng đoán chánh thức (official presumptions). Thứ nhứt,
tất cả các cựu chiến binh tham chiến ở
Việt Nam đều được xem như có tiếp
xúc với Chất Da cam, mặc dù kết quả thử máu
cho thấy số người thật sự tiếp xúc
với Chất Da cam chỉ đếm trên đầu ngón
tay. Thứ nh́, một số bệnh ung thư
và một dạng dị thai nghiêm trọng, hổng
xương sống (spina bifida), là do việc tiếp xúc
phỏng đoán gây ra.
[Quốc hội và Bộ cựu
chiến binh] đă phớt lờ các nghiên cứu ở Hoa
Kỳ (của Trung tâm Kiểm soát Bệnh tật (CDC)) và
ở Úc Đại Lợi cho thấy con cái của cựu
chiến binh tham chiến ở Việt Nam có tỉ lệ
dị thai thấp như hoặc thấp hơn tỉ
lệ của dân số tổng quát. Một nghiên
cứu khác của CDC cho thấy một loại ung thư rất thường gặp trong
số cựu chiến binh, nhưng chỉ thấy trong
số thủy thủ phục vụ trên các tàu ở ngoài
khơi và do đó không có tiếp xúc với thuốc khai
quang. Những nghiên về sẩy thai
cũng không cho thấy một sự gia tăng đáng
kể nào trong số các cựu chiến binh và người
phối ngẫu của họ. Từ trước
đến giờ, bất cứ một nghiên cứu khoa
học nghiêm chỉnh nào cũng đánh tan sự nghi
ngờ về Chất Da cam.
Dường như cho
đến ngày nay. Các nhà nghiên cứu của Không
lực nghĩ rằng, sau cùng và không c̣n nghi ngờ ǵ
nữa, họ đă ghim được một chứng
bệnh lên Chất Da cam. Hoặc là
các bản tường tŕnh về cuộc nghiên cứu
của những hăng thông tấn lớn đă cho thấy
như thế. Những hàng tít lớn vào cuối
tháng 3 thật không thể nhầm lẫn:
·
“Nghiên cứu T́m ra sự Liên kết Chặt chẽ
giữa thuốc Khai quang trong Chiến tranh Việt Nam với bệnh Tiểu
đường” (Associated Press)
· “Nghiên
cứu của Không lực T́m ra sự Liên kết Chặt
chẽ giữa việc Tiếp xúc với Chất Da cam và
bệnh Tiểu đường” (CBS Evening News)
· “Chất
Da cam Độc hại” (ABC’s World News Tonight)
· “Cựu
chiến binh nói rằng Bộ Cựu chiến binh phải
có hành động v́ sự Liên kết Chất Da cam-Bệnh
Tiểu đường” (Copley News Service)
Thay
v́ có huân chương, Chất Da cam có lá cờ riêng...
và huy hiệu riêng.
Như Tiến sĩ (TS) Joel Michalek,
trưởng toán nghiên cứu của Không lực, tŕnh bày
trong một cuộc họp báo: “Phúc tŕnh nầy chứa
đựng một bằng chứng vững chắc
nhất... rằng tiếp xúc với Chất Da cam th́ có liên
hệ đến bệnh tiểu đường ở người
lớn (adult-onset diabetes).”
Nhưng ngụ ư của
những hàng tít và lời tuyên của Tiến sĩ Michalek’s
th́ không đúng. Và bằng chứng có thể được
t́m thấy dễ dàng trong phần giới thiệu và
kết luận của phúc tŕnh dày 1.700 trang. Phúc tŕnh nầy thể đọc được
trên hệ thống internet.
Mặc dù phúc tŕnh
không hổ trợ cho lập luận cho rằng Chất Da
cam gây ra bệnh tiểu đường, những bản
tường tŕnh của cơ quan truyền thông là một
bài học khách quan về việc làm thế nào để
khoa học yếu kém được dùng cho mục tiêu chánh
trị và làm thế nào để những người
biết suy nghĩ không phải quảng bá sự sợ hăi
và lo âu một cách không cần thiết. Cách
thức mà câu chuyện về Chất Da cam được
quảng bá là một biểu tượng cho các “hội
chứng” chiến tranh khác, kể cả Hội chứng
Chiến tranh vùng Vịnh và cái được gọi là
“Hội chứng Chết yểu của Cựu chiến
binh tham chiến ở Triều Tiên,” hiện đang phổ
biến ở Canada (nhưng chưa thâm nhập vào Hoa
Kỳ).
Nghiên cứu của Không lực
đặt nền tảng trên các lượng định y
khoa tường tận được thực hiện
mỗi 5 năm từ năm 1982 trên các cựu chiến binh
của Chiến dịch Ranch Hand, một chiến dịch
của Không lực đă phun 90% thuốc diệt cỏ Da
cam dùng ở Việt Nam. Nhiều cựu chiến binh
Ranch Hand vẫn c̣n mức độ dioxin rất cao trong
cơ thể do tiếp xúc với thuốc diệt cỏ
từ trước. Dioxin là một
chất ô nhiễm luôn có mặt trong thuốc diệt
cỏ. Đối với những ai lưu tâm
đến ảnh hưởng có thể có của Chất
Da cam và dioxin lên sức khỏe con người, cách hợp
lư nhất là xét nghiệm người có mức độ
tiếp xúc cao nhất. Nếu những người
nầy không có vấn đề sức khỏe ǵ th́ không có
một lư do ǵ để chúng ta t́m thấy vấn
đề sức khỏe trong những người có
mức độ tiếp xúc rất thấp hoặc
dưới mức phát hiện.
Kết quả xét nghiệm mới
nhất cho thấy, dựa theo các xét nghiệm 1997-98
vừa ló dạng từ cuối đường ống
viết phúc tŕnh khoa học khá dài, bệnh tiểu
đường ở người lớn trong số thành
viên Ranch Hand th́ không nhiều hơn số cựu chiến
binh bay cùng một loại máy bay ở Đông Nam Á nhưng không
phun thuốc diệt cỏ. Đó là Chất
Da cam hay thứ nào khác. Nhưng xác suất bị
bệnh tiểu đường của 238 thành viên Ranch Hand
có nồng độ dioxin trong máu cao nhất (cao hơn 10
phần ức (parts per trillion)) th́ cao hơn xác suất
của 232 thành viên Ranch Hand có nồng độ dioxin trong
máu thấp nhất là 47%.
Đó là tất cả bằng
chứng cho một sự nối kết giữa Chất Da
cam và bệnh tiểu đường – và đó là thứ
bằng chứng mà không một biện lư nào muốn đem
ra ṭa. Thứ nhứt, như phúc tŕnh đă ghi (trên trang
19-9), sự gia tăng 47% th́ không quan trọng trên
phương diện thống kê. “Quan
trọng trên phương diện thống kê” là một
từ ngữ mà các nhà dịch tễ học thường
dùng để diễn tả một mức gia tăng hay
giảm thiểu có nằm trong các giới hạn của
sự ngẫu nhiên hay không. Các nhà khoa học
thỉnh thoảng t́m thấy 1.000% gia tăng của
một vài nguy cơ hay ǵ đó, nhưng nếu có quá ít dân
số được dùng trong nghiên cứu, họ không
thể kết luận một cách khả tín rằng
mức gia tăng nguy cơ khổng lồ đó không
phải là một sự ngẫu nhiên t́nh cờ.
Nếu mức gia tăng
47% (mà các nhà dịch tễ học thường gọi là
mức “nguy cơ tương đối” (relative risk) 1.47)
quan trọng trên phương diện thống kê, nó cũng
không có ư nghĩa ǵ. Ai nói như thế?
Các tác giả soạn thảo phúc tŕnh của Không lực
(trên trang 1-10): “Tầm mức quan trọng trên phương
diện thống kê của các nguy cơ tương
đối nhỏ hơn 2.0 thường được
xem là kém quan trọng hơn các nguy cơ tương
đối lớn hơn [2.0] v́ các nguy cơ tương
đối nhỏ hơn 2.0 có thể phát sinh dễ dàng
hơn do thiên vị (bias) hoặc lộn xộn (confounding)
tiềm ẩn. Thiên vị và lộn
xộn có thể là những yếu tố ảnh
hưởng mà các nhà dịch tễ học không thể nào
tách khỏi dữ kiện khiến cho kết quả
dễ bị nhầm lẫn. Thói quen ăn uống là một thí dụ điển
h́nh. Mặc dù trong khi nghiên cứu, các tác
giả của Không lực đă cứu xét các yếu
tố như số lượng hoa quả, rau cải, và
dầu mỡ trong thực đơn của cựu
chiến binh.
Nhưng có một hậu quả
của thói quen ăn uống có thể
ảnh hưởng đến kết quả của
cuộc nghiên cứu. Cái tác nhân lộn xộn
(confounder) đó chính là lư do tại sao nghiên cứu Ranch Hand
có thể được thực hiện. Dioxin,
dấu tích của việc tiếp xúc với Chất Da cam
hàng thập niên trước, được trữ trong các
mô mỡ rồi thấm qua máu chậm đến
độ nó có thể được đo đạc
nhiều năm sau đó. Nhà sinh học từng là
chủ tịch hội đồng cố vấn liên bang cho
nghiên cứu Ranch Hand từ 1990 đến 1995 là Michael Gough
cho biết, người mập th́ không thể phóng thích các
hợp chất tan trong mỡ (fat-soluble compounds) như dioxin
nhanh như người ốm. Do đó, mức
độ dioxin cao th́ có liên hệ với mức độ
mập ph́ cao. Và cái ǵ là một trong
những nguy cơ chánh yếu của bệnh tiểu
đường ở người lớn? Mập ph́. Ông Gough
nói : “Cơ hội để Chất Da cam trở thành nguyên
nhân gây ra bệnh tiểu đường th́ ít hơn là
mập ph́.”
Máy bay khai quang
rừng rậm ở Nam Việt Nam và làm cho địch quân
không c̣n chỗ ẩn núp.
Chính TS Michalek, giám đốc dự
án Không lực, đă cho phóng viên khoa học Gina Kolata của
tờ New York Times biết rằng, “Chúng tôi biết bệnh
tiểu đường có liên hệ mật thiết
với lượng mỡ trong cơ thể, và dioxin
cũng thế. Đó là lư do tại sao chúng tôi gặp
nhiều khó khăn khi diễn dịch kết quả
về bệnh tiểu đường. Nhiều
người lo ngại rằng chúng tôi đă không
điều chỉnh lượng mỡ trong cơ thể
một cách thích đáng.”
Cuộc điều tra Nexis của
tôi cho thấy Kolata dường như là phóng viên duy
nhất đă tỏ vẽ hoài nghi về “mối quan
hệ” giữa Chất Da cam và bệnh tiểu
đường. Hàng tít của cô không đề
cập đến bất cứ “mối quan hệ” hay
“sự liên kết” của bệnh tiểu đường
mà chỉ nói rằng, “Chất Da cam và Bệnh tiểu đường:
Lao vào hố sâu đen tối.” Tiếc thay, bài phóng
sự chính của tờ Times về nghiên cứu của
Không lực lại không do các phóng viên khoa học xuất sắc
của tờ báo viết mà được viết bởi
một phóng viên chiến tranh. Các phóng viên
chiến tranh chú trọng đến các lănh vực về
quân sự, như chiến cụ, quân số, chiến
thuật và chiến lược. Thông
thường họ không có kiến thức căn bản,
khả năng chuyên môn về y khoa, và ngay cả những
tên tuổi trong Rolodex mà họ có thể nhờ cậy
được.
Chất Da cam
gạc rất nhiều tên ra khỏi bức tường
nầy v́ đă tách rừng rậm ra khỏi những tay chiến đấu trong rừng cừ
khôi
Những điều ở
trên không có ư tranh luận với lập luận của TS
Michalek rằng phúc tŕnh của ông là “bằng chứng
vững chắc nhất” (strongest evidence) cho một sự
liên kết giữa Chất Da cam và bệnh tiểu
đường. Ông hoàn toàn đúng về
điểm nầy. Đó là bằng chứng vững
chắc nhất đă thật sự chứng minh một
cách hùng hồn sự yếu kém của nghiên cứu.
Như Ông Gough nói: “Có rất nhiều nghiên cứu sâu
rộng trên công nhân của các nhà máy hóa chất ở Hoa
Kỳ và Âu Châu có tiếp xúc với dioxin và các thành phần
của Chất Da cam ở mức độ rất to
tát. Không một nghiên cứu nào cho thấy bệnh
tiểu đường gia tăng một cách thái quá.”
Hiện nay, Bộ Cựu chiến
binh bồi thường cho bất cứ cựu chiến
binh tham chiến ở Việt Nam nào có mang một trong
“những chứng bệnh có liên hệ đến Chất
Da cam.” Đó thật sự là một món quà v́
việc phản đối ầm ĩ của các nhóm cựu
chiến binh và chánh trị gia sẽ thuyết phục
Bộ Cựu chiến binh ghi thêm bệnh tiểu
đường vào danh sách đó. John Sommer, giám
đốc điều hành của American Legion ở Washington, nói: “Dựa trên bằng
chứng chúng ta đă thấy, Bộ Cựu chiến binh
phải quyết định là bệnh tiểu
đường th́ được phỏng đoán có liên
hệ đến quân vụ dựa trên việc tiếp xúc
với Chất Da cam.”
Sommer có thể phải cân nhắc
về việc sử dụng phúc tŕnh. Ngoài các tỉ
lệ về bệnh tiểu đường, nghiên cứu
của Không lực c̣n xem xét các “chứng bệnh có liên
hệ đến Chất Da cam” khác, kể cả 9 loại
ung thư khác nhau mà các nhóm như American Legion vẫn luôn
vận động để được bồi
thường. Nghiên cứu Không lực
đă t́m thấy ǵ? “Nhóm Ranch Hand phục vụ
dưới đất, một nhóm có mức độ
dioxin cao nhất, và có thể phỏng đoán rằng,
họ có mức tiếp xúc với thuốc diệt cỏ
cao nhất, đă cho thấy một sự giảm
thiểu bệnh” ung thư. Số trường
hợp mắc bệnh ung thư của
thành viên Ranch Hand th́ ít hơn nhóm so sánh (cựu chiến binh
từng tham chiến ở Việt Nam nhưng chưa hề phun
thuốc diệt cỏ) khoảng 21%.
Tương tự như sự gia
tăng 47% cho bệnh tiểu đường, sự
giảm thiểu đó không quan trọng trên phương
diện thống kê. Nhưng nếu bạn muốn theo sự chỉ đạo của các cơ
quan truyền thông và chánh trị gia đă từng tung sự
quan trọng thống kê đi bốn phương trời
như trong trường hợp của bệnh tiểu
đường, bạn có thể kết luận rằng
Chất Da cam và dioxin làm giảm nguy cơ mắc bệnh
ung thư.
Tuy nói thế nhưng
đừng nghĩ rằng bạn có thể t́m thấy các
viên dioxin bên cạnh sụn cá mập trong các tiệm bán
thuốc bổ. Hăy nghĩ rằng cái phúc tŕnh mới nhất
nầy sẽ trở thành một phần của sự
hiểu biết và truyền thuyết chung
quanh Chất Da cam. Và trong khi một số cựu
chiến binh nhận những món tiền bồi
thường mà họ không đáng được
hưởng, rất nhiều người đă phục
vụ can trường tại Việt Nam sẽ sống
hết những ngày c̣n lại của cuộc đời
trong sự sợ hăi v́ nguy cơ mắc bệnh tiểu
đường và ung thư. Đó không
phải là cung cách thích đáng để ghi ơn tinh
thần phục vụ đất nước của
họ.