Đôi Đủa “Lệch” Trung Quốc

Đủa là một
dụng cụ dùng để gấp đồ ăn thông dụng
đối với Việt Nam, Trung Quốc, Nhật Bản,
và Đại Hàn, so với nĩa hay dùng bàn tay của các dân
tộc Tây phương hay dân tộc có đạo Ấn, Hội
hay Islam. Có thể nói gần 1/3 dân số trên
thế giới dùng đủa để ăn. Đối với bốn quốc gia kể trên, đủa
dự phần quan trọng vào văn hoá ẩm thực của
người dân.
Người
Trung Quốc (TQ) đă bắt đầu dùng đủa trên
3.000 năm trước. Tiếng TQ cỗ gọi
đủa là “Zhu”, và tiếng hiện tại là “Kuaizi”.
Theo lịch sử TQ, đủa đă được xử
dụng từ triều đai Thương
(Shang) (từ năm 1600 trước Thiên Chúa). Đủa tre có trước đủa làm bằng
ngà voi hàng ngàn năm. Sau đó đủa
làm bằng đồng (copper) xuất hiện vào khoảng
1.100 trước Thiên Chúa; rồi đến đủa sơn
(lacquer) vào năm 206 trước Thiên Chúa. Sau cùng đủa vàng và bạc xuất hiện dưới
triều Tống vào năm 618 sau Thiên Chúa. Đủa
vàng và bạc ngoài lư do phô trương sự giàu sang c̣n dùng để
khám phá sự hiện diện của chất độc
trong thức ăn nữa (các quan lại, vua chúa thời nầy
rất tin tưởng vào đ́ều nầy).
Đủa có thể
được phân chia thành năm nhóm khác nhau tuỳ theo
nguyên liệu dùng để chế tạo .
Đó là đủa gỗ (tre hay các loại cây khác), đủa
kim loại, đủa làm bằng xương
thú vật, đủa bằng đá, và đủa làm bằng
các hổn hợp hoá chất gọi là đủa tổng hợp.
Theo phong tục TQ, khi ăn không nên khua đủa,
v́ việc gây ra tiếng động nầy là biểu tượng
cho việc làm của người hành khất khua đủa
để gây sự chú ư của người qua đường.
Hàng năm TQ sản xuất 45 tỷ đôi đủa
để dùng trong nước và xuất cảng 1/3 qua Đại
Hàn và Nhật.
Việc dùng đủa
cho đến hôm nay đang là một vấn đề tranh
căi lớn trên thế giới v́ các nhà khoa học “xanh” cũng
như các tổ chức phi chính phủ (NGO) chống lại
việc dùng đủa xài một lần trong ăn uống
v́ ảnh hưởng lên môi trường do việc phá rừng
để làm nguyên liệu. Muốn
có 1,8 tỷ đôi đủa cần
phải đốn một triệu cây rừng! Do đó,
đủa “dùng một lần” (disposable hay on-time) đối
với các giới trên, cũng là một hiễm họạ
làm tăng sự hâm nóng toàn cầu do việc cây cối hấp
thụ CO2 v́ một triệu mẫu cây trồng hấp
thụ hàng năm 70 triệu tấn CO2 .
Các
phong trào tẩy chay đủa dùng một lần ngày càng phổ
biến ở TQ. Học sinh, sinh viên, và nhạc
sĩ “pop TQ” lên tiếng khắp nơi vận động
việc xài đủa dùng một lần. Đứng
về phía chính quyền TQ, họ cũng có vài hành động
tích cực đáp ứng lại đ̣i hỏi của phong
trào là ra lịnh cho trên 100 cửa hàng ăn uống quốc
doanh dùng đủa “tổng hợp” (hoá chất). Gần đây
Thượng Hải và một vài tỉnh lớn ra lịnh
cầm dùng
loại đủa nầy. Phong trào cũng lan rộng qua Nhật
Bản, nhưng chưa gây được sự chú ư nhiều
v́ 25 tỷ đôi đủa người Nhật dùng hàng năm
không do sự chặt đốn cây trồng ở Nhật
mà do nhập cảng từ Hoa Kỳ và TQ. Đại Hàn kể
từ năm 2000 bắt đầu cấm xài đủa
dùng một lần và thay thế bằng đủa kim loại ở các tiệm ăn.
Một hành động
tích cực khác của chính quyền TQ là mới vừa ban
hành việc đánh thuế 5%
lên đủa gỗ dùng một lần nhằm mục tiêu
cải thiện việc phá rừng và bảo vệ môi trường
sống cho thế hệ về sau cũng như khuyến
khích người dân dùng các loại đủa khác để
xài nhiều lần.
Câu chuyện đủa
TQ không ngừng ở đây, v́ nhà chức trách TQ mới vừa
ra lịnh thu hồi cách đây hai tháng trên 45 tỷ
(45.000.000.000) đôi đủa dùng một lần đang
trên đường qua Nhật Bản và Đại Hàn. Theo lời ông Chiu Ree, sở dĩ
có lịnh thu hồi nầy v́ trong đợt xuất cảng
trước , các quốc gia nhập cảng
đă khám phá là đủa bị nhiễm độc.
Đủa
dùng để xuất cảng của TQ làm bằng gỗ, được
sơn màu trên đó lại c̣n thêm những hoa văn làm cho đẹp
mắt và làm cho đủa khỏi bị thấm nước. Nhưng
một khi sơn bị tróc ra đủa trở nên vô dụng
v́ nước đă đi vào các sớ gỗ. Cơ
quan an toàn vệ sinh thực phẩm ở
hai quốc gia kể trên sau khi phân tích lớp sơn bên ngoài
đủa đă khám phá ra sự hiện diện của ch́
(lead) và một số hoá chất hữu cơ khác cao hơn
định mức an toàn cho phép. Kể từ đây Nhật
và Đại Hàn có lẽ phải dùng muỗng nĩa khi ăn uống trong một thời gian dài.
Qua câu chuyện
trên đây, cùng với biết bao vấn nạn về an
toàn thực phẩm của hàng tiêu dùng sản xuất từ
TQ, một số suy nghĩ sau đây có thể nói lên cung
cách làm ăn của một hệ thống thống trị
và quản lư đất nước theo cung cách xă hội chủ
nghĩa. Đó là:
-
Năo
trạng của người cộng sản trong ba quốc
gia trên thế giới là TQ, Việt Nam và Bắc Hàn vẫn
không thay đổi dù họ có tiếp cận với Tây Phương
hay đă gia nhập vào WTO trong tiến tŕnh ṭan cầu hoá;
-
Họ
chỉ tập trung vào việc phát triển để mong
thu hồi mức lợi nhuận tối đa, không cần
lưu tâm đến những luật lệ họ đă
cam kết với thế giới cũng như sức khoẻ
của con người, ngay cả chính người dân của
họ;
-
Việc
phát triển như trên là một phát triển không bền vững,
một phát triển nghịch lư, phát triển chỉ phân bổ
thành quả cho một thiểu số cầm quyền, c̣n
tuyệt đại đa số người dân không được
hưởng một phúc lợi nào do phát triển tạo ra
cho xă hội.
Chúng ta, người
Việt hải ngoại đă đến lúc cần phải
đồng loạt giống lên tiếng nói để đánh
thức lương tâm nhân loại trong việc phát triển
nghịch lư hay phát triển âm của những quốc gia kể
trên. Chính điều nầy đă tạọ
thêm khoảng cách giàu-nghèo ở Việt Nam ngày càng tăng.
Làm được
như thế tiến tŕnh dân chủ ở Việt Nam có thể
xảy ra nhanh hơn và tuyệt đại đa số người
Việt trong nước có cơ may giảm bớt nỗi
cơ cực do một chính sách phi nhân bản của cường
quyền.
Mai Thanh Truyết
West Covina, 10/2007