( Tóm tắt phát biểu trong
buổi họp mặt “Ngày quốc hận” tai Westminster ngày 26 –4-08
do Tổng hội CSV Quốc gia Hành
chánh tổ chức)
Nguyễn Bá Lộc
Sau khi chiếm miền Nam,
CSVN tưởng rằng công cuộc phát triển kinh tế
dẽ dang., nhanh chóng.
Nhưng 10 năm sau (1985) nền
kinh tế bị kiệt quệ. Lợi tức đầu
người chỉ có 120 mỹ kim. Viet nam XHCN là một trong 10 nước nghèo
nhứt thế giới. Lạm phát lên mức
kinh khủng 700%. Kỹ nghệ suy tàn .
Nông nghiệp tăng không bao nhiêu . Lương thực không đủ ăn. T́ng trạng kinh tế xă hội thật bi đát.
Để cưú nguy chế độ , CSVN đă thay đổi
đường lối kinh tế trong một mô h́nh mới
“ Kinh tế thị trường định hướng
XHCN” ( từ 1986) Nền kinh tế được phục
hồi một phần nào sau đó và tới bây giờ.
Tỷ suất phát triển cao ( 8-8.5%
một năm, hạng nh́ Á châu sau Trung quốc). Lợi
tức đầu người tăng lên 500 mỹ kim ( gấp 4 lần trong 20 năm) .Một
số người kể cả cơ quan viện trợ
quốc tế, trong cái nh́n phiến diện cho rằng VN đă và sẽ phát
triển rất tốt, rất nhanh.
Những kết quả mà
nhiều người thấy được và biết
được thấy được đó chỉ là
bề ngoài. Tuyệt đại đa số người dân
c̣n quá nghèo khó. Nhứt là nông dân và công nhân
thường, với lợi tức đầu
người không tới 100mỹ kim/
năm. Tỷ suất phát triển kinh tế cao không
đủ mà c̣n nhiều yếu tố khác như mức
lạm phát , sự cách biệt giàu nghèo ,
phẩm chất cuộc sống. Ngaỳ nay VN hảy c̣n
nằm trong nhóm những nước có lợi tức
thấp.Ví dụ so với Nam hàn, năm 1960 lợi tức
đầu người của Nam Hàn chỉ có 60 mỹ kim/
năm , nghèo hơn miền Nam lúc đó;
nhưng 30 năm sau (1990) lợi tức lên tới 10.000 mỹ kim và
nay, (2007), theo World Bank, lên 12.270
mỹ kim. tức là hơn Việt nam bây
giờ gấp 22 lần.
Để hiểu thực
sự nền kinh tế Việt nam XHCN cần phải
đi sâu hơn , xa hơn. V́
nên kinh tế đó c̣ nhiều bất thường.
Nguyên nhân chính
của sự kém cỏi đó là do đảng CSVN quản
lư kém nền kinh tế quốc dân và nhứt là v́ đảng
viên CS cố ư và âm mưu chiếm đoạt quá nhiều
tài sản công và tư , kể cả tiền viện
trợ.
Hôm nay, nhân
kỹ niệm 33 năm CS chiếm miền Nam, trên b́nh
diện kinh tế, chúng tôi xin nêu lên đây một vấn đề là : CSVN đă mắc một món nợ kinh tế to lớn
đối với Tổ quốc và dân chúng Việt nam.
CSVN chiếm đoạt tài sản cách có ư đồ , có tổ chức và rất qui mô dù nền kinh
tế đó thay h́nh đổi dạng. Chúng
ta có thể kể một số trường hợp.
-
Trong
Kế hoạch kiểm kê và
quốc hữu hóa trong hai năm 1975 và 1976 :
Công tác quan
trọng của CSVN là kiểm kê tức tốc các
phương tiện sản suất và thương mại
để rồi tịch thu gần hết tài sản . Đó là : Vàng và ngoaị tê của
Ngân hàng quốc gia (350 tấn
vàng không mang đi kịp v́ để quá sát cận cuộc
tấn công vào Saigon không có công ty bảo hiểm nào dám
nhận, theo lời anh cựu Giám đốc Ngân quĩ
của Ngân hàng Quốc gia Viet nam.);. 200000 tấn gạo an toàn của Tổng cuộc thực
phẩm. Một số hàng c̣n tồn kho hoặc tàu vừa
cập bến , phần lớn hàng hóa
nầy do Viện trợ Mỹ đài tho. (
Một năm Hoa kỳ viện trợ thương
mại 800 triệu mỹ kim). Tich thu tất cả cơ
sở kỹ nghệ quốc doanh và tư nhân, tất
cả tàu bè xe chuyên chở, tất cả nhà máy xay lúa,
tất cả công ty xuất nhập cảng., các hảng
xăng dầu và tram xăng , các tiệm
vàng, các đồn điền cao su ca phê…Nói tóm lại
gần 100% tài sản cho sản xuất và kinh doanh.lớn
của miền Nam. CSVN chỉ buông tha cho các tiệm
chạp phô , hay quán cà phê nhỏ.
Ngoài
phương tiện sản xuất , tài
sản tư c̣n bị tịch thu là chương mục
ngân hàng , nhà ở, vàng . Tổng trị giá như vậy có
đến nhiều tỷ mỹ kim.
Câu hỏi đặt ra cho CSVN về chiến
dịch thu tóm đó :
Các nhà công kỹ thương gia miền nam
đă phạm tội ǵ, đă cướp giựt hay bóc
lột ai.?
Số tài sản tịch thu
đó là bao nhiêu. Dùng nó như thế nào?
Đến
khoảng 1980 th́ tài sản kinh tế đó cạn gần hết , nhà máy tê liệt không có phụ tùng
thay thế. Kinh tế tuột dốc thê
thảm. Quốc doanh moc lên tùm lum, từ
trung ương đến phường. Nhưng t́nh
trạng không cải thiện ǵ được
. Hàng hóa khan hiếm , kể cả
lương thưc không đủ ăn. Dân
bị xua đuổi đi khu kinh tế mới.
Một số
nhà kinh doanh lớn c̣n bị CS cho vào tù và có một số
chết trong tù . Thí vụ như Cựu
Nghị sĩ Ḥang kim Qui, ông Lư Thanh Chủ tịch
Hội thương gia mễ cốc Phong dinh …đă
chết trong tù..
Nguyên nhân chánh của sự suy sụp kinh
tế trong mấy năm đó là tiền và vàng
, tài sản nói trên đă bị đảng viên chia
gần hết. Họ sử dụng rất ít cho sự
phát triển kinh tế chung.Tất cả nhà cửa tich thu được chia cho đảng viên và
cán bộ. Đến khoăng năm 1992, CSVN
họp thức hóa nhà cửa bằng hóa giá và bán lại cho
đảng viên với giá độ 1/5 hay 1/10giá thị
trựng. Sau nầy nhiều nhà ở Saigon
đảng viên bán lại , có cái cả
triệu mỹ kim.
Qua thời
gian dồi mới kinh tế, sự chiếm đoạt kính đáo hơn tinh vi
hơn , qui mô hơn , trầm trọng và bất
lương hơn.
-
Về
lư luận : Khi cho nhiều thành phần kinh tế , từ
1990, Có nhiều thành phần kinh tế : quốc doanh ,
Hợp tác xă, tư doanh , Liên doanh , kinh tế cá thể , mà
trước 1986 chỉ có quốc doanh và Hợp tác xă.
Nghị quyết của đại hội đảng
lần V̀I (1990) lập luận rằng chấp nhận
nhiều thành phàn kinh tế là để tạo sự
đoàn kết toàn dân , mọi
người đều có thể đóng góp vào sự
nghiệp phát triển kinh tế. Đó chỉ là một
mánh khoé , v́ ràng các quốc doanh đă
bị lỗ lă nhiều ,(60% bị lỗ) tài sản
đâu c̣n bao nhiêu. Sự chiếm đoạt chia chác không
được nhiều.Nay
mở rộng nhiều người kinh doanh là mở
rộng đối tương bị chiếm đoat
Một thí
dụ khác về tư duy của CS :
Trong nghị quyết đại hội VII (1990) có phần
nói về quyền sở hưu tài sản của công ty
quốc doanh : tài sản của công ty quốc doanh là tài
sản của nhân dân giao cho quốc doanh qua Nhà nuớc. CSVN
cố ư mập mờ v́ về luật tài sản th́ giao cho
có hai nghĩa , hoặc là chỉ ủy
quyền quản lư xử dụng mà thôi; c̣n nghĩa thứ
hai là giao cho là cho luôn, không c̣n quyền ǵ nữa.
Cũng như
Đại hội X ( 10/2006)đảng
CSVN đă chấp thuận cho
đảng viên làm kinh tế, nghĩa là không c̣n là vô
sản mà có thể trở thành tư sản. Đảng CS
cho rằng đảng viên luôn luôn đi tiên phong , có kỹ
luăt , nên cần phài đi đầu trong chánh sách Chánh
phủ là tất cả cho phát triển kinh tế.Hơn
nữa đảng viên là người làm gương , không
khi nào bóc lột dân. Đó là cách để hơp thức
hóa tài sản phi pháp quá lớn của đảng viên.
-
Về
quản lư kinh tế: Về quản lư kinh tế
đại tương , chúng tôi muốn
đưa ra đây một số thí dụ điển h́nh
trong âm mưu chiếm đoạt tài sản công và tư.
Về xuất
cảng gạo ( VN chiếm hạng nh́ thế giới),
Tổng công ty xuất cảng lương thực đă
tự đông giử lấy 40% trị giá xuất cảng
gạo.Nông dân chỉ c̣n độ 25%, phần c̣n lại là
của cáa cở sở thu mua chế biến. ( Tin từ tạp chí Far East Economic Review 7/
1996). Đây là một trong những phi lư
của kinh tế VN.
Trường
hợ p chia quota xuất cảng quân áo may mặc
: Bộ Thương mại là tổng thầu
xuất cảng. Ngoài số tiền Bộ lấy chánh
thức , Các viên chức bộ nầy c̣n buộc các nhà
xuất cảng phải nộp một số tiền
rất lớn .Hai năm trước vụ đổ
bể, Thứ trương Bộ Thương maị và
một số viên chức bị tù.
Một
trường hợp nữa là vụ lấy tiền
viện trợ , vụ Tổng giám
đốc công ty giao thông vận tải PMU 18 tiêu xài hoang phí
hàng triệu mỹ kim. NộI vụ thua cá
độ đá banh cũng gần hai triệu. ( số tiề hai triệu đủ nuôi 500
gia đ́nh nông dân sống trong một năm)Vụ
đổ bể phải nằm tù.
Và c̣n biết bao
ngàn vụ lấy công quỹ , lấy
viên trợ, lấy tiền dân,
làm tác động xấu lên nền kinh tế.Trong
đó việc chiếm đoạt tiền viện trợ
là to lớn là tai hại lâu dài nhứt. V́ mỗi năm các
cơ quan quốc tế như World Bank ,
Asian Development Bank , và một số quốc gia cho VN vay lên
tới hàng tỷ mỹ kim, như năm 2004 là 4,4 tỷ
mỹ kim. Chẳng những thiệt hạI cho kinh tế
hiện tạI mà các thế hệ sau phải trả
nợ Theo tin từ các đaị biểu Quốc hội
VN và các đại diện Cơ quan viện trơ th́
số thất thoát có thể tới 20%/ năm, vào khoảng 500- 800 triệu
mỹ kim
Và số mất
mát lớn nên tính vào nữa là tiền thuế ( mọi thứ thuế). Tồng số thu thuế hàng chục tỷ mỹ kim /
năm. Ví dụ năm 2004 là 11.6 tỷ ,
theo Báo cáo World bank. Số tiền vào tay đảng viên viên
chức do chia chác thuế không dưới 25% / năm.(khoảng 3 tỷ mỹ kim)
C̣n
nhiều nhiều lắm. Đảng viên càng ngày càng giàu
gấp nhiều lần mức gia tăng kinh tế
quốc gia. Nông dân , công nhân phải
chịu nghèo và có cuộc sống cách biệt thật
lớn.
Phần lớn
tài sản công và tài sản tư đă chuyển quyền
sở hữu trong mấy năm đàu , rồi chục
năm sau lại chuyển một lần nữa để
thuộc sở hữu của đảng viên , của môt tập đoàn cai trị
thật đông đảo , có ư đồ và thật
bất nhơn hơn bao giờ hết trong lịch sử
Việt nam.
Đảng
CSVN ít nhứt mắc hai tội : tội
chiếm đoạt tài sản và tội h́nh sự kinh
tế.
Cali Tháng tư, 2008