Tạp Ghi về Ngày 30 tháng Tư.
Nghĩ về 30/4:
Là một chuyên gia về môi trường
trên 20 năm, dĩ nhiên là chúng tôi có nhiều trăn trở về những vấn
nạn môi trường của đất nước sau 30
năm thống nhất.
Hiện tại người dân Việt
không được hưởng những quyền hạn
như mọi người dân của các quốc gia trên
thế giới được hưởng theo quy
định của Liên Hiệp Quốc, những
điều kiện để được sống
“tử tế” của người “văn minh” mà Liên
Hiệp Quốc không đề cập đến v́ đă
được xem là những điều kiện căn
bản đương nhiên phải có. Nhưng đối
với Việt Nam, đó là những quyền mà
người dân cần phải đ̣i hỏi bởi v́ lănh
đạo hiện tại của Việt Nam v́ nhiều lư
do như không đủ khả năng, v́ bất lực, hay
v́... cần phải duy tŕ t́nh trạng hiện tại
để kiểm soát người dân? Đó là những
điều thật sự căn bản điển h́nh
được liệt kê sau đây:
1-
Quyền
được cung cấp nguồn nước sạch
trong sinh hoạt;
2-
Quyền
được thở không khí trong lành;
3-
Quyền
được ăn uống hợp
vệ sinh và thực phẩm được kiểm soát
để tránh nhiễm độc;
4-
Quyền
được giáo dục và chỉ dẫn về khai thác
nông nghiệp, xử dụng hóa chất và phân bón.
Tuy
những quyền hạn vừa kể trên không
được ghi trong bảng Tuyên ngôn Quốc tế nhân
quyền nhưng đây là một thực tế mà
người Việt Nam
đang cần phải tranh đấu để có
được. Sở dĩ các quyền trên
được nêu ra nơi đây v́ sau 30 năm
điều hành và quản lư toàn cơi Đất Nước
để mong vực dậy nền kinh tế kiệt
quệ, Việt Nam, qua các chính sách, kế hoạch đă
thực hiện, đang làm cho Đất và Nước đứng
trước nguy cơ tài nguyên cạn kiệt và môi
trường xuống cấp tệ hại. Đó là những suy nghĩ của chúng tôi về ngày
30/4 sau 30 năm cầm quyền của đảng Cộng
Sản Việt Nam.
Viễn ảnh tương lai Việt Nam:
Là một con dân
nước Việt, đứng trước những đau
khổ thiếu thốn của đại đa số đồng
hương ở quốc nội, làm sao chúng tôi có thể an
nhiên tự tại trên mảnh đất tự do nầy
được. Làm sao chúng tôi có thể "hài ḷng" khi
đọc được báo cáo tổng kết năm 2004
của Quỹ Nhi đồng Thế giới và Cơ quan Y
tế Thế giới là 72% trẻ em từ 1 tuổi đến
5 tuổi đều bị suy dinh dưỡng trầm
trọng. Do đó, nh́n lại 30 năm qua, tuy Việt Nam
đă đạt được một số tiến
bộ trong việc xây dựng và phát triển đất
nước, nhưng chưa đủ mau và mạnh so
với nguồn nhân lực và tài nguyên Việt Nam hiện
có, cũng như nhu cầu của dân tộc mà lănh
đạo Việt Nam phải chu toàn. V́ vậy, chúng tôi
chỉ c̣n đặt niềm tin vào giới trẻ Việt
Nam cả ở quốc nội lẫn hải ngoại.
Hiện tại Việt
Nam c̣n trên 60% người trẻ dưới 30 tuổi. Hy
vọng các em, qua kinh nghiệm sống đối với
tuổi trẻ ở quốc nội, và qua những học
hỏi ở nước ngoài đối với tuổi trẻ
hải ngoại, các em sẽ t́m được sinh lộ
mà Đất Nước sẽ phải Đi Tới. Những
cản lực hiện tại chỉ là những thử
thách cho tuổi trẻ mà thôi, không thể làm chùn bước
các em được.
Dù sống trong hoàn
cảnh kinh tế khó khăn trong nước hay đứng
trước những cám dỗ của một xă hội
thiên về cá nhân và vật chất trên thế giới, tuổi
trẻ Việt Nam ở hai nơi đều thể hiện
nghị lực phấn đấu với một tinh
thần quả cảm và một ư chí tuyệt vời. Tuổi
trẻ Việt Nam không ngại những phiêu lưu trong hành
xử dù phải chịu nhiều vấp ngă. Học hỏi
trong kinh nghiệm, trong thất bại, tuổi trẻ Việt
Nam đă và đang mạnh dạn đi tới tương
lai.
Tuổi trẻ Việt
Nam trong sáng hội nhập vào xă hội với niềm tin
vững mạnh cho tương lai, không mặc cảm, không
vướng bận quá khứ, không có những rào cản, vết
hằn từ các oan nghiệt của lịch sử như
các tuổi cha anh, không ràng buộc vào những thành kiến bảo
thủ và ư tưởng cực đoan. Với thêm tinh
thần dân chủ cao đă được hun đúc do học
tập và kinh nghiệm trong cuộc sống hàng ngày, tuổi
trẻ càng khiến cho chúng ta tin tưởng hơn khi
dự phóng về tương lai.
Chúng tôi hoàn toàn tin
tưởng vào tương lai Đất Nước qua
tuổi trẻ Việt Nam.
Mai Thanh Truyết
30/4/2005