Vài ý kiến về vấn đề môi sinh ở Saigon
KTS Nguyễn
Đạt
Cho
đến nay, Saigon vẫn là vùng kinh tế phát triển nhanh nhất nước nhưng
cũng là nơi mà môi sinh bị đe dọa nghiêm trọng nhất. Về tự nhiên, do Saigon nằm ở hạ lưu của
sông Saigon và sông Đồng Nai, lại vừa nằm giữa miền Đông Nam Việt
và miền đồng bằng châu thổ sông Cửu Long nên Saigon chịu ảnh hưởng
của nhiều yếu tố môi sinh bởi tác động tự nhiên, kinh tế và xã
hội từ vị trí địa lý này. Chính các tác động trên đã gây ảnh hưởng
chồng chéo lên nhau, tạo biến đổi hệ thống sinh thái, gây ra nhiều
tai họa mà giới chức thẩm quyền và người dân Saigon cần lưu ý, xem
xét và sửa chữa càng sớm càng tốt. Chẳng hạn như sau khi có công
trình xây dựng hồ chứa nước (reservoir) & thuỷ điện ở Trị An và
Dầu Tiếng, sau khi có việc rầm rộ khai thác dầu khí ở thềm lục địa
phía Nam, rồi lại xảy đến chuyện khai thác gỗ rừng ồ ạt ở thượng
nguồn của 2 sông Saigon và Đồng Nai, tiếp đó là việc đào bới tìm
vàng bừa bãi,ø cuối cùng là sự phát triển đô thị và dân số tăng
vọt (“booming”) khi “kinh tế thị trường” bộc phát mạnh mẽ thì môi
trường tự nhiên của Saigon liên tục biến đổi theo chiều hướng đáng
ngại (negative), rõ nhất là qua các biểu hiện sau:
1. Khôâng khí:
Không ai không thấy Saigon
hôm nay đã quá nhiều ...bụi! Mức
độ ô nhiễm không khí đã vượt xa các tiêu chuẩn vệ sinh quốc tế hạn
định (gấp 50 -60 lần), nguy hiểm nhất là các loại khí độc (CO2, SO2,
NO...) vẫn tiếp tục từ các nhà máy và các phương tiện giao thông
(từ xe xích lô máy, xe lam, xe ba gác, xe tải các loại) của cả quốc
doanh lẫn tư nhân lan tỏa trong bầu không khí Saigon; trong khi số cây
xanh ở Saigon vẫn còn quá khiêm tốn (cây xanh chỉ chiếm 60 - 70% diện
tích các công viên Saigon nên “buồng phổi” thành phố rất “hạn hẹp”,
cứ 2 người có 1 mét vuông cây xanh, trong khi mỗi người dân Singapore
có đến 20 mét vuông cây xanh, dù Singapore chỉ là đảo quốc nhỏ bé
với kinh tế tăng nhanh bậc nhất Á Châu và đô thị vẫn luôn phát
triển). Năm 1994, trong một bài
viết, tôi đã báo động tình trạng ô nhiễm không khí này nhưng trong
chuyến về thăm nhà mới đây, tình trạng vẫn không mấy khả quan hơn,
chỉ xuất hiện một hiện tượng mới nhằm đối phó “hữu hiệu” nhất với
bụi và khói là việc bà con Saigon đeo khăn che mặt (như hiệp sĩ Zoro,
hay phụ nữ Hồi ở Trung Đông) khi ra đường (tôi không biết là nên
khen hay buồn cười trước mode mới này!).
2. Khói và tiếng ồn:
đã gây khó chịu cho rất
nhiều người viø những ảnh hưởng tệ hại đến sức khoẻ con người nhưng
chuyện lên tiếng báo động đã trở thành vô ích khi mà các nhà máy,
các cơ sở sản xuất quốc doanh và tư doanh (của người ngoại quốc lẫn
dân trong nước) vẫn được cấp giấy phép xây dựng, hoạt động kinh
doanh và sản xuất ngay giữa khu dân cư đông đúc, có khi nằm ngay giữa
bệnh viện, trường học hay cạnh nhà trẻ, mẫu giáo. Rõ nhất là các
nhà máy như nhà máy xi-măng Hà Tiên, xưởng làm bột ngọt và mì ăn
liền, hãng sơn... vẫn ung dung nhả
khói và bụi, hay các quán nhạc,
hãng dệt, lò đường vẫn tỉnh bơ làm ồn giữa xóm lao động trong
đêm khuya cả 7 ngày/ tuần. Các phương tiện giao thông (từ xe xích lô
máy, xe lam, xe ba gác, xe tải các loại)
vẫn cứ nhả khói đen và gây ồn. Năm 1991, tôi cũng có viết
một bài đề nghị chính quyền Saigon hãy sớm nghĩ đến việc xây một phi
trường mới cho một thành phố sầm uất như Saigon; chỉ nên chỉnh trang phi
trường Tân Sơn Nhất để dùng tạm thay vì lên kế hoạch mở rộng khi mà
các khu dân cư ngày càng mọc lên dày đặc quanh phi trường này cùng
với mức gia tăng đáng ngại của khói và tiếng ồn. Việc kiểm soát và xử phạt nghiêm
ngặt những vi phạm về khói và tiếng ồn từ các phương tiện giao
thông vận tải, các cơ sở sản xuất và kinh doanh vẫn còn hết sức
lỏng lẻo, linh động.
3. Nước:
Với khoảng 100 km sông rạch
nhưng tất cả đều bị ô nhiễm trầm trọng (qua chỉ số DO-oxy hoà tan, số
vi khuẩn Coliform... ) bởi hầu hết nhà máy, bệnh viện và nhà dân
đều không có hệ thống xử lý nước thải riêng ( Cho đến năm 1994,
Saigon vẫn chưa có hệ thống cống riêng cho nước mưa, nước sinh hoạt,
nước sản xuất và hệ thống xử lý nước thải như ở Mỹ, cũng chưa có
thêm nhà máy lọc nước nào ngoài nhà máy duy nhất ở ngã tư Thủ
Đức).
4. Rác:
Saigon đã không còn chỗ
chứa rác, cũng chưa có tiền để xây nhà máy rác đủ sức xử lý trên
3000 tấn rác / ngày nên rác vẫn là bài toán nan giải. Đường phố Saigon vẫn cần thêm nhiều
thùng đựng rác dọc vĩa hè, nơi công cộng và hàng quán. Cần đẩy mạnh việc giáo dục công dân
nhằm nâng cao ý thức tự giác của mỗi cá nhân và tập thể trong
việc giữ vệ sinh chung, nhất là việc cấm xả rác, cấm tiểu tiện,
cấm dán giấy bừa bãi ở những nơi công cộng. Nhà ven sông và các ghe tàu qua lại trên sông rạch cũng
xả một lượng rác không nhỏ xuống sông rạch Saigon khi mà họ vẫn
múc nước lên để dùng nấu ăn, tắm giặt!
5. Giải Pháp:
Theo
báo Tuổi Trẻ có trên 30,000 cơ sở sản xuất ở TP. HCM. vẫn mặc nhiên
làm giàu bất chấp sức khoẻ và vệ sinh của người hàng xóm với đủ
loại tiếng ồn, khí độc, chất thải, nước thải. Thiết nghĩ, chúng ta cần giúp Saigon tìm kiếm biện pháp
giải quyết trong chừng mực nào đó mà mỗi chúng ta có thể làm được
cho Saigon thân yêu của chúng ta, nhất là với các bạn trẻ đang làm
việc trong các ngành có liên quan ( như Environmental Studies, Waste Management,
Ecology, Regenerative & Sustainable Studies) nên để tâm nghiên cứu
hầu có thể thấy tương lai Saigon sẽ sáng sủa hơn. Bản thân tôi xin được đóng góp vài ý
kiến sau:
Luật
bảo vệ môi sinh cần cập nhật hóa hàng năm, cụ thể hóa từng tiêu
chuẩn môi sinh, nhất là phải thích ứng với từng địa phương. Sau đó, cần phổ biến rộng rãi và
giáo dục người dân để họ nắm vững về nguy cơ độc hại của việc gây
ô nhiễm môi sinh đối với sức khoẻ và quyền lợi của chính họ và con
cháu họ sau này.
Mọi
hoạt động và phương tiện sản xuất, giao thông vận tải, xây dựng,
nghiên cứu lẫn sinh hoạt đều phải đáp ứng đầy đủ các quy định, tiêu
chuẩn kỹ thuật Quốc gia nhằm ngăn ngừa và xử lý kịp thời nạn ô
nhiễm môi trường. Khói, tiếng ồn,
chất thải, nước thải... đều không được
vượt quá mức mà Uỷ Ban Môi trường Quốc Gia đã quy định, các
loại khí độc và hóa chất phải được xử lý đúng cách theo tiêu chuẩn
quốc tế, nếu không sẽ bị xử phạt nặng.
Cần
phân loại rác (rác có thể tái sinh hay không thể tái sinh, các loại
dung dịch và hóa chất, các loại có chất phóng xạ, các loại có chất
độc) trước khi đem đi xử lý thích hợp cho từng loại theo đúng quy định
kỹ thuật. Tuyên truyền & giáo dục dân chúng nên giữ vệ sinh
chung qua việc quét dọn sạch sẽ, thường xuyên trong nhà lẫn quanh nhà, nơi công cộng, thu gom rác về
đúng nơi quy định, cấm xả rác nơi công cộng, trên đường phố và sông
rạch, không khạc nhổ, phóng uế/ tiểu tiện bừa bãi. Nơi công cộng
(như nhà hàng, bến cảng, công viên, vĩa hè, sông rạch....) phải được
chăm sóc và giữ vệ sinh đúng mức.
Mọi vi phạm ảnh hưởng đến môi sinh và trật tự chung đều phải
bị nghiêm phạt tức thời nhằm giáo dục công dân đi vào nề nếp.
Cây
xanh vẫn phải được chăm sóc đúng mức như một “buồng phổi” của đô
thị, cũng nhằm góp phần làm tăng vẻ đẹp và sự yên tĩnh cần thiết
cho sức khoẻ và tinh thần của người dân. Cây xanh sẽ lọc bớt khói,
cản bớt tiếng ồn, là tàn che bóng mát cho quần thể sinh vật tránh
cái nóng nhiệt đới oi nồng, là niềm vui và nguồn cảm hứng cho kẻ
sáng tác nghệ thuật, giúp cư dân đô thị phần nào thư dãn tinh thần
sau những giờ phút làm việc mệt nhọc, căng thẳng.

Do
đó, việc gây trồng và bảo vệ cây xanh cần được chú
trọng hơn, nếu
được thì nên giáo dục ý thức về việc này trong mọi tầng lớp dân
chúng, như cố gắng vận động dân chúng trồng thêm nhiều cây xanh
quanh nhà, trên đường phố, trong trường học, nơi làm việc và mọi nơi
có thể trồng được cây xanh nhằm phủ xanh thêm Saigon. Nên chú ý tạo
thêm nhiều khoảng xanh cho đô thị qua nhiều loại cây cỏ phù hợp với
khí hậu, thổ nhưỡng, cảnh quan và môi sinh hiện hữu, tăng vẻ mỹ quan
của Saigon qua các thảm cỏ, các bồn hoa (từ loại bedding plant đến
các loại annual/ perennial plant, từ loại cây nhỏ hay trung bình đến
các cây cao lớn, cổ thụ thuộc nhiều chủng loại khác nhau như loại
cây xanh quanh năm, loại rụng lá mùa đông,v.v...), song song với việc
bảo vệ những “con đường có lá me bay,” những cây quý lâu năm, những
thảm thực vật hiện hữu và nhất là rừng đầu nguồn với nhiều loại
động thực vật quý hiếm.
Mọi
công trình xây dựng mới, mọi đề án quy hoạch - chỉnh
trang - phát
triển đô thị cần phải tránh tác hại môi sinh. Trừng trị mọi hành động cố tình phá hoại môi sinh như xả
dầu và hoá chất độc hại vào sông rạch, biển, hồ... (nguồn nước),
đốt hay chặt phá rừng bừa bãi, tự ý xây cất hay đào bới ở những
khu vực đầu nguồn, hay bịt chắn kênh rạch, v.v... Nên có sự kết hợp
chặt chẽ giữa bộ xây dựng và Uỷ Ban Môi trường trong việc soạn
thảo các quy định cho việc xây dựng nhà ở, cơ sở thương mại, nhà
máy/ xí nghiệp / cơ sở sản xuất, phòng thí nghiệm (lab),v.v... Cần khuyến cáo tất cả nhà máy/ xí
nghiệp / cơ sở sản xuất phải chấp hành nghiêm ngặt những quy định về
Môi Sinh (trong đó cần chú tâm đến việc xử lý khói + nước thải + chất thải + tiếng ồn), khuyến khích
trồng thêm hoa - cỏ - cây xanh quanh nhà máy.
Mọi
phương tiện giao thông hay máy móc cần được kiểm tra định kỳ, thường
xuyên để hạn chế nhả khói / khí độc, dầu xăng / hoá chất độc hại,
tiếng ồn, các chất thải nguy hiểm... vào môi trường sống.
Cần
huấn luyện, đào tạo chính quy và bán chính quy cho lớp trẻ về môi
sinh (Environmental Studies), xử lý chất thải (Waste Management),v.v...
Cấm
mọi hình thức săn bắt hay tiêu diệt các loại động thực vật quý
hiếm ở trên cạn, dưới nước, trên bầu trời. Đồng thời có kế hoạch bảo vệ / bảo tồn các sinh vật
quý hiếm này.
Cố
gắng cải thiện và nâng cao đời sống cư dân Saigon (trước mắt là
đồng bào lao động nghèo sống trong các khu cần giải tỏa trên kênh
rạch, giữa nghĩa địa...) khi mà đô thị đang phát triển để nếp sống
văn minh được xây dựng thành nề nếp theo khuôn khổ kỷ luật, trật
tự của một xã hội tiến bộ, ý thức tự giác / tự trọng và tôn
trọng lẫn nhau trong mỗi người dân ngày một nâng cao, trong đó có ý
thức tôn trọng trật tự xã hội, giữ vệ sinh chung và bảo vệ tài sản
công cộng. Chẳng hạn như việc cấm
xả rác hay đổ nước thải ra nơi công cộng, cấm phóng uế hay vứt rác
trên sông rạch, cấm xây nhà trên kênh mương. Tuy nhiên, giáo dục và các cơ quan truyền thông phải
đóng vai trò tiên phong chủ lực trong công tác phổ biến và giải
thích chính sách về môi trường của quốc gia. Nhắc nhở dân chúng hãy đặt quyền lợi quốc gia lên trên
mọi lợi nhuận riêng tư nhỏ nhoi trước mắt, đừng vì ích kỷ mà vô tình
hay cố ý gây nên những tác hại không lường nỗi về sau cho thế hệ
con em mình.
Rất
mong Saigon sẽ mãi là “Hòn Ngọc Viễn Đông” sáng thật sự, với bầu
không khí trong lành hơn, với nguồn nước sạch mát hơn, đường phố sẽ
không quá ồn ào, không quá nhiều bụi, khói, rác. Saigon sẽ có nhiều hơn những công viên
rộng mát, những khu vui chơi cho trẻ em rất an toàn và lành mạnh, hè
phố sẽ phủ rợp bóng mát của phượng vỹ hay những vòm me xanh. Cũng mong rằng Saigon sẽ không vì đồng
tiền hay áp lực nọ kia mà có ai đó tự đặt mình vượt trên pháp
luật, mặc nhiên phạm pháp mà bất chấp luật pháp, mặc nhiên phá
hại môi sinh. Vì tương lai của
Saigon, xin hãy hành động ngay hôm nay cho môi trường sống của người
Saigon ngày một tốt đẹp hơn.
KTS Nguyễn Đạt (3/95)