HỘI THẢO “QUAN ĐIỂM VỀ VIỆC PHÁT TRIỂN VIỆT
Vào ngày 18 tháng 11 năm
2001 vừa qua, buổi hội thảo “QUAN ĐIỂM VỀ VIỆC PHÁT TRIỂN VIỆT
NAM” do Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam (VAST)
tổ chức đã diễn ra tại Santa Ana College, thành phố Santa Ana,
California. Buổi hội thảo nầy được
sự bảo trợ của Diễn đàn Cửu Long (MekongForum), California; Tạp chí Đi
Tới, Montréal, Canada; Hội Aùi hữu Petrus Ký Nam California; Hội Aùi hữu
Gia Long, Montréal, Canada; Trung tâm Văn hóa Giáo dục Hồng Đức,
Montréal, Canada; Văn Hóa News Magazine, Westminster, California; Bán
nguyệt san Tiếng Vang, Sacramento, California; Gia đình Cao đẳng Quốc
phòng, California; và Hiệp hội Việt Nam tại Orange County,
California. Chủ tọa đoàn cho buổi
sáng gồm có Giáo sư Trần Cảnh Xuân, Chủ tịch Hội đồng Quản trị VAST;
Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm, nguyên Thứ trưởng Văn hóa Giáo dục Việt
Nam Cộng Hòa (VNCH); và Ông Đoàn Minh Hóa. Chủ tọa đoàn cho buổi chiều gồm có
Tiến sĩ Mai Thanh Truyết, VAST; Giáo sư Nguyễn Văn Trường, nguyên Tổng
trưởng Giáo dục VNCH; và Ông Trần Văn Ngà, Chủ bút Bán nguyệt san
Tiếng Vang. Các Ông Nguyễn Hoàng
Duyên, VAST và Đinh Quang Anh Thái, Little Saigon Radio và Viet Tide điều
hợp buổi hội thảo.
Giáo sư Trần Cảnh
Xuân khai mạc
buổi hội thảo. Ông cho biết buổi
hội thảo nhằm hai mục đích. Mục
đích thứ nhất là tạo một diễn đàn tự do và rộng rãi để các thuyết
trình viên trình bày những quan điểm hoặc suy nghĩ của mình trong việc
phát triển đất nước Việt
Mở đầu buổi hội thảo, Giáo
sư Nguyễn Văn Trường thuyết trình đề tài “Điều Kiện Cần để
Dân Giàu Nước Mạnh.” Ông nói: “...
từ ngày cộng đảng Việt Nam chiến thắng cuộc chiến ‘chống Mỹ cứu
nước,’ nhất thống sơn hà, quy quyền lực về một mối, trọn quyền
thao túng, cai trị đất nước; người cộng sản vẫn loay hoay với vấn đề
làm sao cho ‘dân giàu nước mạnh,’ và vẫn chưa tìm ra một chính
sách hữu hiệu để ‘xóa đói giảm nghèo.’... Nhưng nghĩ cho cùng, thì hình như chỉ có
một nguyên nhân hiển hiện và hữu lý nhất: đó là cơ chế cai trị nơi
đất nước ta đã không thay đổi, mặc cho bao dòng biến chuyển của lịch
sử.” Theo Ông, lý do đất nước Việt
Tiếp theo, Luật sư Lâm Lễ
Trinh, nguyên Bộ trưởng Nội vụ VNCH, trình bày đề tài “Vấn Đề
Phát Triển tại Việt
Thuyết trình viên thứ ba của buổi hội thảo là Tiến sĩ Nguyễn Lâm Kim Oanh, Giáo sư trường Đại
học Tiểu bang California/Long Beach.
Đề tài thuyết trình của Tiến sĩ Kim Oanh là “Sơ Lược về Thực
Trạng Giáo Dục Việt
Bài thuyết trình cuối cùng trong buổi sáng có đề
tài “Quan Niệm về Phát Triển Việt Nam” do Kỹ sư
Nguyễn Xuân Hiếu, Quản trị viên Hội đồng Quản trị VAST, nguyên
Phó Giám đốc Nha Căn cứ Hàng không, Bộ Công chánh và Giao thông
VNCH trình bày. Ông nói: “Công cuộc
phát triển Việt Nam cực kỳ khó khăn và cấp bách. Khó khăn vì phải phát triển đồng đều
toàn diện trên căn bản dân chủ tự do...
Cấp bách vì đã quá tụt hậu dăm ba chục năm qua, Việt Nam phải
phát triển vượt mức mong bắt kịp vài lân quốc và tránh bị xâm lăng
đến tuyệt chủng từ bắc phương.”
Theo Ông, để đạt mục đích phát triển quê hương, người Việt hải
ngoại có nhiều đường lối hoạt động góp phần tùy thuộc khả năng và
kỹ thuật chuyên ngành của mỗi nhóm mỗi hội đoàn địa phương. Ông đề nghị một số hoạt động thực tế
trong lãnh vực giáo dục kỹ thuật và huấn nghệ chuyên nghiệp, xây
cất các cụm công nghệ – xã hội trong nước, và thành lập một hiệp
hội yểm trợ phát triển Việt Nam trong cộng đồng người Việt ở hải
ngoại. Ông kết luận: “Chúng ta cần
thống nhất ý chí và quyết tâm góp phần hoạt động yểm trợ kịp thời
phát triển Việt Nam sớm trở thành quốc gia độc lập có dân chủ-tự
do, nhân quyền được tôn trọng.”
Sau phần giảo lao và ăn trưa
do Ban Tổ chức cung cấp, buổi hội thảo tiếp tục qua phần thuyết trình
của Kỹ sư Trần Văn Sơn, nguyên Trung tá
Hải Quân và Dân biểu Quốc Hội VNCH, với đề tài “Dân Chủ Hóa Việt
Nam trong Hòa Bình.” Ông cho biết sự
phát triển của một quốc gia như nước trong một cái bình. Các chương trình phát triển là nước,
định chế chính trị là cái bình. Nếu
cái bình bị nứt hay thủng lỗ thì không thể giữ được nước bên
trong. Nói cách khác, một quốc gia
không có định chế dân chủ thì không có một chương trình phát triển
nào có thể thành công. Ông nói:
“Hòa bình đã đến 26 năm trên đất nước.
Nhiều chương trình phát triển đã được mang ra thi hành, nhưng đất
nước về mọi mặt từ kinh tế đến nếp sống văn hóa và xã hội vẫn
còn trì trệ... Nguyên nhân không
đâu xa. Nó nằm trong định chế chính
trị quốc gia qua bản Hiến Pháp hiện nay...
Và bản Hiến Pháp hiện nay giao toàn quyền lãnh đạo đất nước
cho một đảng chính trị là đảng cộng sản Việt Nam (đặt tất cả các
đảng chính trị khác ra ngoài vòng pháp luật) qua một điều khoản ngắn
gọn, đơn giản, nhưng bao gồm tất cả bản Hiến Pháp. Đó là Điều 4 trong chương thứ nhất nói
về chế độ chính trị của quốc gia...
Do đó, muốn đất nước vươn lên phải thay nước trong chai. Nhưng trước khi thay nước, cần phải thay
cái bình. Nói cách khác, chế độ
chính trị tại Việt Nam cần phải được thay đổi.” Theo Ông, khả năng và biện pháp để
dân chủ hóa Việt Nam trong hòa bình khởi đầu bằng sự cất bỏ Điều 4
ra khỏi bản Hiến Pháp Việt Nam hiện nay.
“Cuộc ‘Vận Động Bỏ 4’ cần được đặt trên một căn bản
chính trị công bình trong tinh thần đấu tranh cho dân chủ bằng đối
thoại vì quyền lợi lâu dài của dân tộc chứ không phải là một cuộc
đấu tranh để tiêu diệt ai. Các
đảng phái chính trị bất kể khuynh hướng nào đều có quyền tồn tại trên
đất nước Việt Nam. Tồn tại như thế
nào, mạnh yếu ra sao, do dân chúng quyết định qua bầu cử tự do sau khi
Điều 4 được cất bỏ khỏi bản Hiến Pháp... Chỉ trong bối cảnh đó, dân tộc ta mới
có thể huy động mọi tài nguyên nhân vật lực và trí tuệ toàn dân
để biến đất nước thành một quốc gia có tầm vóc xứng đáng với vị
trí địa dư và khả năng tiềm tàng của nó trên thế giới.”
Sau đó, Bác sĩ Phạm Gia Cổn, nguyên Chủ tịch Ban Chấp hành Trung
ương Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam, trình bày đề tài “Thử Tìm Căn Bản Văn
Hóa Giáo Dục của Con Người Việt Nam trong Tương Lai.” Ông nói: “Trong bối cảnh 26 năm của
cộng đồng gốc Việt ở hải ngoại ngày nay, tìm hiểu căn bản văn hóa
giáo dục của người Việt trong tương lai không gì cụ thể và sinh động
bằng suy ra từ lối sống của chúng ta đang diễn tiến ở sinh
hoạt hàng ngày, tại đây và trong nước.”
Theo Ông, cái căn bản văn hóa giáo dục vẫn trực tiếp hướng
dẫn và chi phối cuộc sống; từ đó, Ông suy ra rằng diễn biến sinh
tồn của dân tộc Việt Nam vẫn tiếp diễn qua sức vượt thắng của tập
thể người Việt hải ngoại và mầm mống sống còn mạnh mẽ của người
dân trong nước. Các diễn biến sinh
tồn đó có cùng một nền móng và mục tiêu là xây dựng một nước
Việt Nam tự do dân chủ. Trong việc
xây dựng đó, chúng ta toàn quyền lựa chọn, chất lọc, pha trộn và
tạo nên một lề lối văn hóa riêng biệt, một sáng tạo mới
nào đó về văn hóa mà không có một giới hạn, gó bó nào. Chúng ta phải phong phú hóa các hình
thức và phương thức giáo dục, lấy giáo dục hai chiều để bổ túc
cho nhau. Kiến thức thì thu nhập, và
ý thức để nhận định, chọn lựa và phát kiến. Ông nhấn mạnh rằng, bất cứ một sự
phát triển nào cũng phải lấy con người làm gốc.
Tiếp theo là bài thuyết
trình “Vài Ý Kiến vế Phát Triển Trường và Dạy Học” của Tiến sĩ Nguyễn Văn Thùy, nguyên Giám đốc
Nghiên cứu/Phát triển trường Đại học Cộng đồng Lansing, Michigan. Ông cho biết vấn đề đại học Việt Nam
là một khía cạnh “nhức nhối” của chánh quyền hiện nay và của đất
nước trong tương lai. Theo Ông, có
quá nhiều trường đại học, có nhiều loại trường không thể phân
biệt, và không theo đúng tiêu chuẩn quốc tế. Tổ chức đào tạo “mánh mun,” giáo dục
bị thương mại hóa. Bố trí cơ sở có
sự cách biệt giữa miền Bắc và miền Nam. Đào tạo chuyên ngành bị trục lợi nên
gây ra tình trạng bè phái và thiếu trình độ. Việc tuyển sinh đại học không công
bằng giữa các địa phương, buôn bán chỉ tiêu tuyển sinh, điểm thi của
thí sinh càng ngày càng hạ thấp. Về
việc học ở đại học và cao đẳng, sinh viên không có đầy đủ phương
tiện như sách giáo khoa, phương tiện thông tin, và thư viện; giáo sư
đại học có trình độ thấp, lương không đủ sống; tỉ lệ thất nghiệp
của sinh viên tốt nghiệp gia tăng.
Với một hiện trạng như vậy, Ông cho rằng, chúng ta phải làm
thế nào để chuẩn bị cho những người xây dựng đất nước trong tương lai
có đủ khả năng một khi chúng ta cần đến họ.
Phần thuyết trình cuối cùng
của buổi hội thảo do Luật sư Trần Thái Văn,
Nghị viên thành phố Garden Grove, California trình bày với đề tài “Thế
Hệ Trẻ Việt Nam tại Hải Ngoại Nghĩ Gì và Có Thể Đóng Góp Gì Cho
Việc Phát Triển Việt Nam.” Ông định
nghĩa thế hệ trẻ là những người dưới 18 tuổi khi định cư tại hải
ngoại hoặc những người sinh trưởng ở ngoài nước. Theo Ông, thế hệ trẻ Việt Nam tại hải
ngoại rất năng động, nhiều nhiệt huyết, và có hoài bão tìm hiểu về
nguồn gốc của mình và làm một cái gì đó cho đất nước Việt Nam. Nhưng đối với họ, đất nước Việt Nam
chính là cái cộng đồng mà họ đang sinh sống, và họ đang tích cực
đóng góp trong công cuộc xây dựng và phát triển cộng đồng nầy. Nói một cách khác, họ đã và đang đóng
góp vào việc phát triển đất nước Việt Nam một cách gián tiếp. Thế hệ thứ hai muốn xây dựng một cộng
đồng Việt Nam vững mạnh qua tiếng nói trong guồng máy chánh quyền ở
các cấp. Tiếng nói đó không chỉ
dành cho quyền lợi của cộng đồng mà còn hướng về Việt Nam để phản
ảnh nguyện vọng dân chủ và nhân quyền của đồng bào trong nước. Ông đặt nghi vấn về thời điểm trong
việc đóng góp trực tiếp để phát triển đất nước Việt Nam. Ông cho rằng, khi nào đảng Cộng Sản
Việt Nam vẫn còn thống trị đất nước, không có luật pháp, không có
phân quyền thì những đóng góp đó chỉ là những “đóng góp dã
tràng.” Tệ hơn nữa, nếu những
đóng góp đó có thể củng cố sức mạnh cho đảng Cộng Sản. Để kết luận, Ông cho biết thế hệ trẻ
Việt Nam ở hải ngoại đang chuẩn bị thay thế thế hệ cha anh, hy vọng
một ngày nào đó không xa, sẽ trở về Việt Nam, ở bên nầy hay bên
kia bờ Thái Bình Dương, để tái lập một nước Việt Nam tự do, dân chủ,
và phú cường.
Ngoài các thuyết trình viên
nêu trên, Ban Tổ chức cũng trích đọc các tham luận của Tiến sĩ Phan Văn Song, trường Đại học Poitiers,
Pháp và Tiến sĩ Trần Lưu Cung, nguyên Thứ trưởng Giáo dục đặc trách
Kỹ Thuật và Đại học VNCH. Tiến sĩ
Song cho rằng: “Tuyên bố ‘có dân chủ’ chưa đủ. Hãy cố gắng thực hiện dân chủ, như
vậy mới có cơ may hội nhập vào làng thế giới. Ngoài những nhân quyền khác, quyền cho
lập hội là một trong những nhân quyền nền tảng và biểu tượng của
dân chủ.” Theo Tiến sĩ Cung, “...
chúng ta chắc phải chờ thêm một thời gian nữa mới có thể tìm được
những phương thức hợp tác thích ứng để chuyên viên Việt Nam ở ngoại
quốc có cơ hội tham gia những chương trình phát triển trong nước một
cách sâu rộng. Thế hệ của chúng
tôi chắc không trông thấy ngày đó...
trong khi chờ đợi – và đặc biệt trong tương lai – vai trò của
những chuyên viên trẻ, không có thành tích trong quá khứ, không có
thành kiến chính trị sẽ rất quan trọng.
Họ có thể bắt đầu bằng nhiều chương trình ngắn hạn xã hội, y
tế, giáo dục,v.v. như hiện nay các tổ chức chí nguyện đang chủ
trương. Qua những chương trình nầy,
họ sẽ giữ được liên lạc với người trong xứ, nhận định tình hình tại
chỗ, gây được tín nhiệm và tùy sự thẩm lượng tiến tới những quyết
định lâu dài và cụ thể hơn.”
Tiếp theo phần thuyết trình,
các tham dự viên đã chia sẻ quan điểm của mình với các thuyết trình
viên và cử tọa. Quan điểm nổi bật
nhất là ý kiến bãi bỏ toàn bộ bản Hiến Pháp hiện nay ở Việt Nam
chứ không chỉ có Điều 4 của Ông Hoa Thế Nhân và đề nghị tranh đấu
để Thượng viện Quốc hội Hoa Kỳ thông qua dự luật nhân quyền cho
Việt Nam để yểm trợ một cách tích cực và hữu hiệu cho người dân
trong nước của Kỹ sư Nguyễn Văn Phổ.
Để kết thúc buổi hội thảo,
Kỹ sư Nguyễn Minh Quang, thay mặt cho Ban
Tổ chức, ngỏ lời cám ơn các cơ quan bảo trợ, các cơ quan truyền
thông, quý vị quan khách, các thuyết trình viên, và tất cả tham dự
viên của buổi hội thảo. Ông nói:
“Như chúng ta đã biết, hơn 25 năm sau chiến tranh, nước Việt Nam ‘đang
phát triển’ trong hòa bình và thống nhất đã trở thành một trong
những quốc gia nghèo đói và chậm tiến nhất trên thế giới. Điều đó có nghĩa là ‘không có phát
triển,’ hay nói theo ngôn từ hiện nay, là ‘tụt hậu.’ Đó là một trong những mối quan tâm
hàng đầu của Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam.
Trong suốt buổi hội thảo
ngày hôm nay, chúng ta đã chia sẻ quan điểm và suy nghĩ của các
thuyết trình viên về những yếu tố ảnh hưởng đến việc phát triển
đất nước Việt Nam trong hiện tại và tương lai. Chúng ta có thể nhận thấy cái mẫu số
chung cho việc phát triển là sự thay đổi thật sự, toàn diện, và dứt
khoát trên mọi mặt, mà quan trọng nhất là thể chế chính trị, vì nó
là ‘chướng ngại vật’ cản trở việc phát triển đất nước Việt
Nam hiện nay. Chướng ngại vật cần
phải được tháo gỡ để tạo nên một môi trường thuận lợi cho việc
phát triển. Song song với việc thay
đổi thể chế chính trị, đường lối và chánh sách về giáo dục đào tạo
và xây dựng công trình cũng cần được thay đổi để có thể đáp ứng
nhu cầu về nhân lực và hạ tầng cơ sở cần thiết cho việc phát
triển. Có thể nói đây là một
trong số các điều kiện cần và đủ để phát triển đất nước Việt Nam.
Câu hỏi kế tiếp được đặt
ra ở đây là làm sao để đạt được các điều kiện cần và đủ đó? Và nếu không đạt được các điều kiện
cần và đủ như ý muốn, người Việt ở hải ngoại, đặc biệt là thế hệ
trẻ, có thể làm gì để có thể đóng góp một cách tích cực và có
hiệu quả trong việc phát triển đất nước Việt Nam? Chúng tôi hy vọng rằng, trong những
buổi hội thảo sắp tới, chúng ta sẽ có dịp chia sẻ với thuyết trình
viên chi tiết hơn và thực tiễn hơn những suy nghĩ về các câu hỏi vừa
nêu trong các phạm vi chuyên môn như chính trị, kinh tế, môi trường,
và giáo dục, v.v. Hội Khoa Học và
Kỹ Thuật Việt Nam hoan nghinh tất cả ý kiến cũng như những đóng góp
tích cực và hữu ích của Quý vị. Xin
trân trọng cảm ơn và kính chào Quý vị”
[file:///C:/DOCUME~1/ADMINI~1/LOCALS~1/Temp/FrontPageTempDir/wpeF.htm]